Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
hật ra câu này là tôi muốn hỏi anh. Tôi đau đầu, tự động não mình một chút, nói” “Lừa bà là cục dân chính bị cháy?”
“Bác ấy sẽ xem tin tức.”
“Hay chạy tới cục dân chính châm lửa thật nhỉ?”
“Phụ nữ có thai mà phạm pháp cũng cùng tội với dân thường.”
Cố Thiệu cười lạnh nói, một chút cũng chả thấy buồn cười!
Cuối cùng, tôi bất ngờ tìm được một quán chuyên làm giấy tờ phía ngoài trường học.
Điềm lành, xin miễn cho.
Trên thế giới này, rốt cuộc có thứ gì là không thể làm nhái?
Bác gái làm giấy tờ nói cho tôi biết, tất cả đều có thể làm nhái.
“Cháu muốn loại giấy tờ nào?” Bác gái ngậm điếu thuốc, bày ra đống giấy tờ giả, lợi hại như bán “Như Lai Thần Chưởng” vậy.
“Giấy đăng ký kết hôn.”
Từ đầu tôi muốn nói chuyện, anh lại không muốn, sau tôi đi rồi, anh mới đuổi theo, cảm giác đã hoàn toàn khác rồi.
“Cùng lắm thì không mặc áo cưới.” Tôi nghĩ thông nói.
“Anh nhớ hồi nhỏ em rất muốn được mặc áo cưới cơ mà.” Cố Thiệu mím môi cười nhẹ, ” Quây màn làm áo cưới, ép Chu Duy Cẩn làm trẻ nâng váy cho em.” Anh lại không nhắc tới vai trò của mình trong chuyện đó.
“Năm đó em còn nhỏ dại …” Tôi muối mặt mà nói. Tôi vẫn cho rằng mỗi một cô gái đều từng có giấc mộng đẹp về áo cưới trắng tinh khôi, hơn nữa cũng từng dùng cách dở khóc dở cười như vậy để hiện thực hóa. Lúc “Tân Bạch nương tử truyền kỳ” đang làm mưa làm gió khắp cả nước, khi ấy váy dài mới coi là đẹp; tôi thể hiện tư tưởng này trong thiết kế áo cưới, lấy màn quấn một vòng lại thêm một vòng trên người, kéo ra làn váy dài thật dài, cắm trên đầu một đống “trâm cài tóc” lung tung, kết hợp văn hóa đông tây, nét đẹp cổ điển và hiện đại cùng chiếu rọi, khiến cho gia sư của tôi lúc ấy là Cố Thiệu vừa mở cửa, trong nháy mắt bất giác giật lùi lại nửa bước, lộ ra vẻ mặt hơi sững sờ.
Lúc ấy thần kinh tôi còn thô hơn bây giờ, làm ngơ trước vẻ bối rối của Cố Thiệu, còn hưng phấn chạy đến ngửa đầu nói với anh: “ Cố Thiệu Cố Thiệu, có thể giúp em một việc được không?”
“Em …nói … trước đi …” Đuôi lông mày, khóe mắt và khóe miệng anh đồng loạt run rẩy.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu nói: “Anh xem, em có trẻ nâng váy.” Chỉ chỉ Chu Duy Cẩn ngây thơ đang cầm làn váy, “Nhưng nếu là hôn lễ, hình như còn thiếu cái gì nữa …”
Cố Thiệu ngẩn người, lập tức bên tai từ từ hồng lên, ấp a ấp úng nói: “Ờm … Thiếu cái gì …”
“Cho nên.” Tôi nhìn anh chờ đợi, “Anh sắm vai nhân vật kia một chút nhé!”
Khuôn mặt trắng nõn của Cố Thiệu lại hiện lên hai vệt đỏ ửng, bộ dạng còn ngượng ngùng hơn tôi, cứng ngắc nói: “Muốn làm như nào …”
“Chính là đứng trước mặt em, sau đó hỏi cái gì mà sinh lão bệnh tử…”
Cố Thiệu lại ngẩn người một lúc lâu, phản ứng chậm hơn bình thường mấy chục lần, tận đến khi vệt đỏ trên mặt tan hết đi, khô khốc nói: “À, em là nói chủ hôn hả …”
Không thì còn có thể là cái gì?
Tôi nhìn anh chờ mong, Chu Duy Cẩn ở bên cạnh léo réo: “Chị, tay em mỏi lắm rồi …”
Lúc ấy chúng tôi còn nhỏ, trẻ con còn chưa biết thẹn thùng…
Khóe mắt Cố Thiệu cong cong, cười nói: “Bây giờ thì tiến bộ được một nửa rồi.”
Có đôi khi tôi cũng hận mình quá mức thông minh, sao mà vừa nghe đã biết anh ý tại ngôn ngoại, đây rõ ràng là vòng lại mỉa tôi tuy là tuổi cũng chả còn ít nữa mà vẫn chả hiểu biết gì …
Cầm tờ đăng ký kết hôn giả trong tay, tôi ngậm ngùi khôn xiết – lần đầu tiên mua phải thứ hàng nhái mà còn đắt hơn cả hàng thật. Kết hôn chỉ tốn 9 đồng, cái tờ đăng ký giả này thế mà mất 10 đồng. Hố nặng a!
Cố Thiệu dẫn tôi về trường vào bãi đỗ xe để lấy xe, một chiếc Cayenne màu đen lướt qua người bọn tôi, tôi chỉ vào mông xe nói: “Đi loại xe này, với tốc độ này, không phải trai bao thì chính là bà hai (nhân tình).”
Kết quả là chiếc xe kia như nghe hiểu lời tôi, phúc chốc dừng lại, sau đó lập tức lùi về, dừng lại bên người tôi.
Cửa xe mở ra, trai bao (*) Tần Chinh bước ra, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt lướt qua Cố Thiệu, lại dừng lại trên mặt tôi.
Tiểu bạch kiểm: có thể hiểu theo 2 nghĩa, thứ nhất là bộ dạng thư sinh, tuấn tú; thứ hai là đàn ông được phụ nữ bao nuôi.
“Tiểu Kỳ, theo anh về nhà.” Giọng Tần Chinh khiến người ta cảm thấy thật lạnh lẽo.
Cố Thiệu mỉm cười giơ tay, “Xin chào, Tần Chinh phải không, anh là Cố Thiệu.”
Lúc Tần Chinh nghe tới hai chữ “Cố Thiệu”, đồng tử co rụt lại. Tôi bỗng nhớ tới lúc nãy Chu Duy Cẩn nói chuyện linh tinh qua điện thoại, cũng có nhắc tới Cố Thiệu.
Tần Chinh cũng bắt tay Cố Thiệu theo lễ tiết, hình như có hơi dùng sức, ngón tay trắng bệch.
“Ngưỡng mộ đã lâu.” Tần Chinh nói chả có vẻ gì là thân mật.
Cố Thiệu lơ đễnh cười cười. “Anh cũng vậy.”
Một chiếc Cayenne tinh tế, một cô gái lớn bụng, hai người đàn ông đẹp trai ngang sức ngang tài giằng co trước cổng trường, tôi cảm thấy thật dễ dàng khiến người ta đồn đại mấy chuyện chả hay ho
Điềm lành, xin miễn cho … Trước nay, người đi cùng với tôi đều chả được tiếng tăm gì tốt…
Cố Thiệu cúi đầu nhìn tôi, hỏi: “Về với cậu ấy hay về với anh?”
Lời này c