XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.

lấy tay Thẩm Phong nói: “Trước đừng nói cho họ, mày về cùng tao nhé!”
Cố Thiệu đi tới hỏi: “Hai người sao vậy? Nên đi rồi.”
Thẩm Phong liếc Cố Thiệu một cái, dùng ánh mắt hỏi tôi: Có thể nói cho anh ấy không?
Tôi cắn răng, quay đầu nói với Cố Thiệu: “Người bên thành phố X gọi điện tới, nói Tần Chinh gặp tai nạn, bây giờ em vẫn chưa có cách nào xác định được, nhưng phải quay về xem thế nào đã. Bây giờ còn chưa xác định được sự việc, anh đừng nói cho ba mẹ em biết.”
Vẻ mặt Cố Thiệu dần nghiêm túc, gật gật đầu: “Anh đi cùng em.”
Thẩm Phong hỏi: “Nhưng mà phải lấy cớ gì?” Mẹ già đã sắp nổi bão, bây giờ đang muốn phi lại đây.
“Thì nói … Nhà trọ ở thành phố X bị cháy!” Tôi thuận miệng bịa ra một lý do.
Không cần lừa mẹ già cả đời, chỉ cần lừa được một lúc là được rồi!
Bên này Cố Thiệu giúp tôi nói dối mẹ, bên kia Thẩm Phong gọi điện đặt vé máy bay. Cái loại cặn bã chỉ số thông minh cao như Cố Thiệu lừa mẹ tôi quả thật không cần tốn mấy sức lực, còn nhanh hơn cả Thẩm Phong đặt vé.
Sau 5 phút, chúng tôi lên taxi ra sân bay.
Cố Thiệu gọi điện tới bệnh viện X, tôi căng thẳng nhìn anh chằm chằm, hai cánh môi mỏng mở ra lại khép vào ….
Anh cúp điện thoại, nói với tôi: “Cầu vượt ở thành phố X bị sập, xảy ra sự cố giao thông đặc biệt lớn, người bị thương rất nhiều, tạm thời không thể xác định được thân phận, Tiểu Kỳ, em vẫn khỏe chứ?”
Tôi cắn cắn môi dưới, cười nói: “Không sao.”






Trạm kế tiếp, chồng dì cả!
Lần đầu tiên tôi cảm thấy, đường từ thành phố A tới thành phố X dài như vậy.
Thẩm Phong với Cố Thiệu không hẹn mà cùng im lặng, không có ý an ủi tôi gì cả, tuy rằng tôi cứ tự nói với mình là Tần Chinh sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể ngăn mình nghĩ theo hướng xấu nhất.
Nếu như bị thương tới chân tay, thiếu tay thiếu chân, vậy cũng không căng, cùng lắm thì về sau anh ăn cơm tôi bón, anh ra ngoài tôi đẩy, anh lên lầu tôi cõng, về sau tôi nuôi anh, anh nuôi con; dựa vào tính tình với lòng tự trọng của anh, nhất định hai đứa sẽ to tiếng vài lần, nhưng mặc kệ anh đuổi thế nào, tôi cũng sẽ không đi, lúc trước đã định là anh rồi, sau này cũng không thay đổi.
Nếu như bị thương đến đầu, máu chó như phim trên TV, mất trí nhớ, vậy cũng không căng, cùng lắm thì lại khiến anh yêu tôi thêm một lần. Bộ phim nổi đình nổi đám gần đây – “Trạm kế tiếp, hạnh phúc” không phải cũng diễn như vậy sao, không thành vấn đề, nhất định không thành vấn đề ….
Cố Thiệu vỗ vỗ bả vai tôi, tôi quay phắt đầu lại nhìn anh.
“Uống chút trà sữa ấm đi, không thì không có sức mà chống đỡ đâu.” Cố Thiệu nhẹ giọng nói, lại thấy tôi chẳng cử động gì, bèn tự mình lấy trà sữa trong tay tôi, mở nắp ra, lại đặt lại vào trong tay tôi.
Tôi gần đây thèm ăn suốt ngày, nhưng hôm nay lại như không có cảm giác đói, khát; chỉ là thuận theo động tác của Cố Thiệu mà máy móc nuốt xuống mấy ngụm trà sữa đã chẳng còn ấm nữa.
Bệnh viện XX cách hiện trường sự cố gần nhất, về cơ bản tất cả người bị thương đều được đưa đến đây, taxi để tới được bệnh viện đều phải vòng qua chiếc cầu vượt đó, trong bóng đêm chỉ còn nhìn thấy một đống hoang tàn đổ nát, hoàn toàn không còn cái cảnh sầm uất người xe nườm nượp như bình thường.
Trước cửa bệnh viện không ít người vây quanh, người nhà người bị thương, cảnh sát, phóng viên các tòa soạn, sôi nổi ầm ĩ biến bi kịch vừa xảy ra diễn thành một màn hài kịch.
Cố Thiệu kéo cổ tay tôi, cùng với Thẩm Phong một trái một phải, tách đám người ra, nghe bảo người bị thương đều được đưa đến tầng 3 liền ngay lập tức chuyển hướng.
Thẩm Phong nắm chặt tay tôi, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Chu Tiểu Kỳ, mày bình tĩnh chút.”
Tôi nghi hoặc nhìn nó: “Tao có chỗ nào không bình tĩnh?”
Tôi không khóc loạn lên, không sụp đổ, thậm chí còn không nói gì, tôi có chỗ nào không bình tĩnh?
Thẩm Phong nói: “Mày quá bình tĩnh đến giống như là không bình tĩnh vậy.”
Lần trước nó nói với tôi câu này, là đang hoài nghi Tần Chinh và Bạch Vi có gian tình, kết quả là quan hệ giữa Bạch Vi và Tần Chinh hình như cũng không có phức tạp như nó tưởng tượng. Cho nên bây giờ, thương tích của Tần Chinh chắc cũng không có nghiêm trọng như tưởng tượng của Thẩm Phong.
Tôi lại thêm một lý do để tự an ủi.
Tầng ba chật ních người bị thương, có người treo tay, người treo chân, phòng bệnh không đủ, hành lang cũng có không ít người nằm.
Thẩm Phong chặn một y tá hỏi tung tích Tần Chinh, cô ý tá kia cầm một bình thuốc vội vã, chỉ nói một câu đi hỏi bàn phục vụ liền đi mất.
Cố Thiệu cũng chặn một cô y tá lại, nữ y tá ngẩng đầu nhìn anh một cái, nói: “Bây giờ người bị thương rất nhiều, nhân lực không đủ, không thể lập tức xác minh thân phận người bị thương được. Để tôi đưa các vị đi tới bàn phục vụ hỏi một chút.”
Có thể xác định y tá lúc trước thật sự không biết.
Y tá trưởng giở danh sách một lúc, vạch cho tôi một phương hướng.
“Tần Chinh … Buổi chiều đưa tới.” Cô y tá đã nhìn quen cảnh sống chết có một đôi mắt vô cảm, mặt