XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

i mà thôi, hắn còn không có chiến tích.
Bạc Tể Xuyên thoạt nhìn một điểm đều không quan tâm, nắm tay Phương Tiểu Thư rất nhanh bước xuống cầu thang, bước chân rất lớn, ra cửa lớn rất nhanh liền đi tới chỗ dừng xe, thay cô mở cửa xe nhét cô vào liền đi nhanh sang chỗ điều khiển, thắt dây an toàn, chuyển xe, nhấn ga, rời đi, động tác trọn vẹn mây bay nước chảy lưu loát sinh động, gợn sóng không sợ hãi.
Phương Tiểu Thư há mồm cứng lưỡi nhìn hắn, lại nhìn xem ngoài của sổ xe chợt lóe mà qua Cao Diệc Vĩ, đối phương dĩ nhiên chờ tới bây giờ còn chưa đi, mà Bạc Tể Xuyên liền như vậy mặt không chút thay đổi không nhìn hắn, hơn nữa cực kì hờ hững lái xe rời đi, hoàn toàn không để ý tay của Cao Diệc Vĩ đã muốn vươn đến đón xe, nếu Cao Diệc Vĩ không rút tay về kịp, phỏng chừng phải đánh lên.
Đại khái là tầm mắt của Phương Tiểu Thư rất nóng, Bạc Tể Xuyên đang đợi lúc đèn đỏ rút ra thời gian nhìn cô một cái, chậm rãi nói: "Em cảm thấy tính tình của anh mạnh bạo à?"
Đại khái là Bạc Tể Xuyên chào hỏi qua với Nhan Nhã, mãi cho đến giữa trưa cũng chưa có người đến quấy rầy Phương Tiểu Thư ngủ nướng, cô vẫn ngủ thẳng đến hơn ba giờ chiều, nếu không phải Bạc Tể Xuyên gọi điện thoại đến, phỏng chừng cô có thể ngủ thẳng đến buổi tối.
"Anh chờ em ở dưới tầng, thay quần áo xong rồi xuống dưới." Bạc Tể Xuyên chỉ nói một câu liền cắt điện thoại, cũng không chờ cô trả lời, giống như một điểm cũng không lo lắng cô sẽ cự tuyệt.
Phương Tiểu Thư cũng xác thực sẽ không cự tuyệt, cô ngủ cũng hơi mệt, đặt điện thoại xuống liền rời giường rửa mặt một chút thay xong quần áo ra cửa.
Vừa ra đến trước cửa, Phương Tiểu Thư cùng Nhan Nhã đụng phải cái mặt đối mặt, Bạc Tranh không ở nhà, lúc Nhan Nhã đối mặt Phương Tiểu Thư đã không hề giống buổi tối vừa mới bắt đầu đã xấu hổ như vậy, bà ta gật gật đầu với Phương Tiểu Thư, thuận miệng hỏi câu: "Đi ra ngoài à?"
Phương Tiểu Thư hơi hơi vuốt cằm xem như đồng ý, Nhan Nhã hỏi tiếp: "Trở về ăn cơm chiều sao?"
"Con cũng không rõ ràng lắm." Phương Tiểu Thư nói, "Con cùng Tể Xuyên đi ra ngoài, nếu không trở lại sẽ gọi điện thoại cho ngài."
Nhan Nhã mặt không biểu tình gật đầu, nói tạm biệt với cô liền vào nhà. Phương Tiểu Thư nhìn thoáng qua bóng dáng của bà, hơi suy nghĩ một chút đóng cửa xe Audi.
"Anh muốn mang em đi làm gì thế?" Phương Tiểu Thư lên xe liền hỏi.
Bạc Tể Xuyên khởi động xe, nhìn phía trước nói: "Trong chốc lát em sẽ biết."
Phương Tiểu Thư cực kì tò mò nhìn hắn, khó được anh làm cho thần bí như vậy, cô thật sự rất chờ mong tí nữa sẽ xảy ra chuyện gì.
Trên thực tế Bạc Tể Xuyên một chút cũng chưa làm cho cô thất vọng, hắn trước đưa cô đi một cửa hàng làm quần áo lấy rất nhiều quần áo, nhét vào ghế xe phía sau liền lái xe đưa cô đi nhà ăn đã sớm đặt tốt.
Hoàn cảnh của nhà ăn cực kì tao nhã, bất luận là trang trí trong phòng vẫn là đồ ăn đều rất hợp ý của Phương Tiểu Thư, sau khi cô ngồi xuống Bạc Tể Xuyên liền phân phó phục vụ bàn đẩy bánh ngọt đến đây, tự mình thắp nến, mỉm cười nhìn cô, ôn nhu nói: "Sinh nhật vui vẻ."
Nói điểm mất hứng trong lời nói, Phương Tiểu Thư kỳ thật có chút đoán được hắn muốn làm cái gì, cô vốn tưởng rằng chính mình sẽ không quá mức kích động, còn là đánh giá cao bản thân mình.
Nhưng mà, cô cũng có thể tha thứ sự kích động của chính mình giờ phút này, dù sao đây là lần sinh nhật duy nhất của cô sau tám tuổi. Tất cả những thứ chung quanh này, bao gồm bánh ngọt cùng ngọn nến, đều làm cho cô cảm thấy giống nhau về tới quá khứ.
"Cám ơn." Giọng nói của Phương Tiểu Thư trở nên khàn khàn, cô không nhìn Bạc Tể Xuyên, mà là gắt gao nhìn chằm chằm bánh ngọt, hai tay tạo thành hình chữ thập ở trong lòng yên lặng ước nguyện vọng của chính mình, sau đó thổi nến dưới sự dẫn đường của Bạc Tể Xuyên.
Phương Tiểu Thư lau khóe mắt hơi ướt, lúng túng nói: "Em đi vào toilet một chút." Cô vội vàng trốn ra phòng, thật sự là sợ chính mình lại tiếp tục ở đây sẽ khóc không thành tiếng, có điểm rất sát phong cảnh, cô cũng không nghĩ tới chính mình sẽ bị một bữa tối sinh nhật cô vốn đã dự đoán được biến thành khóc không thành tiếng.
Phương Tiểu Thư tại toilet trang điểm lại, sau khi bình tĩnh lại tâm tình đi ra ngoài, định trở lại phòng.
Nhưng ai biết cô vừa mở ra cửa toilet đã bị một cánh tay có lực ôm lấy cổ, cả người đều dính vào người kia, phía sau lưng gắt gao dính vào ngực hắn, hô hấp ấm áp của hắn đánh vào bên tai cô, thanh âm dị thường áp lực cùng trầm thấp: "Thật không dễ dàng mới tìm được cô, cô con gái nhỏ của nhà họ Phương."
Phương Tiểu Thư sau khi nghe gặp giọng nói cùng từ ngữ của người nọ trong nháy mắt liền cứng lại rồi, cô không quay đầu lại đều biết người kia là ai, người sẽ nói như vậy với cô trừ bỏ Cao Diệc Vĩ trên thế giới này sẽ không có người thứ hai.
"Con gái của Hà Duyệt?" Cao Diệc Vĩ chuyển khuôn mặt của Phương Tiểu Thư lại đây, đập vào mắt cô liền xem thấy khuôn mặt xanh trắng đang đội kính râm của hắn, ngón tay của hắn gắt gao kháp cằm của Phương Tiểu Thư, bắt buộc cô ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, lực