Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
đạo thật giống như muốn kháp vỡ cằm của cô.
"Không hổ là con gái của Hà Duyệt." Cao Diệc Vĩ cười như không cười khơi mào khóe miệng, tây trang màu đen bao vây lấy dáng người cao lớn có sức lực của hắn, mặc dù cách mấy tầng vải dệt cũng không khó nhìn ra dáng người cực kì có thực lực của hắn, đó tuyệt đối không phải lấy sức lực của một mình Phương Tiểu Thư có thể chống cự được, "Bộ dạng giống cô ta không nói, thủ đoạn thông đồng với người khác cũng tốt như vậy." Cao Diệc Vĩ buông lỏng ra Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư lập tức xoay người bỏ chạy, lại bị cánh tay dài của hắn ôm lấy thắt lưng, vòng eo mảnh khảnh bị hắn bao quát liền tóm trở về trong lòng.
Cao Diệc Vĩ trực tiếp đặt Phương Tiểu Thư ở trên vách tường ở cửa toilet, từ sau lưng cô gắt gao sát tại thân thể cô, dữ tợn cười: "Muốn chết liền cứ việc chạy."
Hắn bức bách cường thế như vậy, Phương Tiểu Thư ngược lại bình tĩnh trở lại. Sắc mặt cô tái nhợt xem kỹ chung quanh, trong đầu bay nhanh bày ra nên như thế nào thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn, nhưng mà rất nhanh cô liền không cần lo lắng này đó, bởi vì người cứu cô đã đến.
Bạc Tể Xuyên tới coi như đúng lúc, thời gian dài hắn không đợi đến cô liền đi qua xem, không nghĩ tới suy đoán không xác định đó dĩ nhiên trở thành sự thật.
Bạc Tể Xuyên hôm nay không công tác, lại là vội tới làm sinh nhật cho Phương Tiểu Thư, cho nên ăn mặc thực bình thường, áo sơ mi ô vuông màu cà phê cùng quần dài màu đen, giày da giẫm trên mặt đất phát ra thanh âm thanh thúy lại ổn định.
Gặp nguy không loạn, Bạc Tể Xuyên vẫn liền có phẩm chất như vậy, như lúc gặp Chu Quận Nhữ cũng là một dạng.
Chính là, giờ phút này trong lòng hắn cũng không bình tĩnh như biểu hiện trên mặt hắn, hành động của Cao Diệc Vĩ với Phương Tiểu Thư giờ phút này làm cho hắn tức giận đến ngón tay phát run, gần như muốn nhịn không được tiến lên cùng hắn đánh nhau cùng một chỗ, nhưng vì không thương đến Phương Tiểu Thư, cũng không làm cho phiền toái càng lớn hơn nữa, hắn vẫn là nhịn xuống.
"Buông tay." Hắn bình tĩnh mở miệng, thanh âm lạnh nhạt bén nhọn, cực kì trực tiếp.
Cao Diệc Vĩ nhìn thấy hắn liền nheo lại mắt, cũng là không nhiều làm cái gì, thuận theo buông ra tay, còn giơ lên hai tay tỏ vẻ chính mình không có ý tứ làm to chuyện.
Phương Tiểu Thư trong nháy mắt bị hắn buông ra bỏ chạy về phía Bạc Tể Xuyên, cô nhào vào trong lòng hắn lại bị hắn chuyển tới phía sau, tóc dài hỗn độn mặt như giấy vàng, Bạc Tể Xuyên mím lại khóe miệng, trầm mặc một chút, bỗng nhiên nâng bàn tay về phía sau thắt lưng, lấy ra một khẩu súng.
"!" Đây là Phương Tiểu Thư.
"..." Đây là Cao Diệc Vĩ.
Phương Tiểu Thư kinh ngạc là cô căn bản không chú ý tới Bạc Tể Xuyên dĩ nhiên tùy thân mang súng, mà Cao Diệc Vĩ tuy cũng không kinh ngạc hắn sẽ mang theo súng, lại kinh ngạc hắn dĩ nhiên sẽ lấy ra nữa.
Bạc Tể Xuyên chẳng những lấy súng ra, còn từ túi phía trên áo sơ mi lấy ra ống hãm thanh lắp lên, sau khi lắp xong liền mặt không chút thay đổi bắn một phát sung về phía đầu gối của Cao Diệc Vĩ, Cao Diệc Vĩ chật vật tránh thoát, tuy không bị đánh trúng, nhưng cũng đã bị kinh hách, kính râm đều đánh rơi trên đất.
Bạc Tể Xuyên thật sự rất ra ngoài dự kiến của hắn, thân là con trai của thị trưởng hắn tùy thân mang súng còn có thể lý giải, nhưng dĩ nhiên dám nổ sung ở trường hợp công cộng, còn nổ súng về phía hắn cái này ý vị sâu xa .
Cao Diệc Vĩ ý vị thâm trường nhìn Bạc Tể Xuyên, gợi lên khóe miệng khắc sâu nói: "Tao sẽ nhớ kỹ món nợ này."
Bạc Tể Xuyên thản nhiên thu lại súng, đẩy thôi kính mắt hờ hững nói: "Nhớ kỹ tốt, nghĩ lại trả như thế nào, rất nhanh chúng ta còn có thể gặp mặt." Hắn lôi kéo Phương Tiểu Thư xoay người rời đi, hình như cũng không lo lắng Cao Diệc Vĩ muốn tập kích đột nhiên ở sau lưng.
Trên thực tế Cao Diệc Vĩ xác thực tưởng muốn làm đột nhiên tập kích, nhưng là Bạc Tể Xuyên quay người lại, vài người mặc đồng phục cảnh sát liền chạy tiến vào từ con đường trước mặt hắn, trong tay tất cả đều cầm súng, thống nhất chỉ vào một cái phương hướng, thì phải là hắn.
Hắn không biết khi nào đã báo cảnh sát. Lại hoặc là cảnh sát kỳ thật vẫn đều ở gần đây, chỉ chờ hắn ra lệnh một tiếng.
Bạc Tể Xuyên cứ như vậy mang theo Phương Tiểu Thư rời đi nhà ăn này, mặc dù phía trước đã làm điều tra, xác định nơi này không có đàn em xã hội đen xuất hiện, nhưng vẫn là như vậy không khéo gặp Cao Diệc Vĩ. Xem ra đối phương cũng rất có một bộ, tính đến hắn sẽ điều tra trước, cho nên nghĩ cách tránh thoát điều tra. Bất quá Cao Diệc Vĩ vẫn là tính sai, thì phải là hắn không nghĩ tới Bạc Tể Xuyên dĩ nhiên cảnh giác như vậy, thậm chí còn mang theo súng.
Bạc Tể Xuyên lái xe, Phương Tiểu Thư ngồi ghế bên cạnh, hai tay cô ôm ngực nhanh ôm chặt chính mình, gắt gao cắn môi dưới nhìn về phía trước, ánh sáng của đèn xe cùng đèn đường chiếu vào mắt cô làm cô hoa mắt, trong lỗ tai nghe không vào thanh âm nào, tất cả đều thật im lặng.
Bạc Tể Xuyên suy tư một chút, vẫn là không nói cái gì, tưởng cho cô một ít thời gian làm cho cô bình tĩnh trở lại.