Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.
Hai người cứ như vậy một đường im lặng trở về nhà họ Bạc, sau khi Bạc Tể Xuyên đưa cô về phòng nói với cô một tiếng liền đi tìm Bạc Tranh, nào biết sau khi trở về lại tìm không thấy cô.
Bạc Tể Xuyên hoảng, hắn tại trong phòng tìm nhiều lần, cuối cùng tại trong tủ quần áo phát hiện ra cô.
Phương Tiểu Thư ngồi ở trong tủ quần áo, bên trong tối như mực, cô giấu chính mình ở trong ngăn quần áo thật lớn, không nhìn kỹ căn bản phát hiện không được. Hắn nghe thấy cô đang khóc.
Vẻ mặt Bạc Tể Xuyên phức tạp xoay người ôm cô ra đặt tới trên giường, gắt gao ôm thân thể cô cho cô sự ổn định cùng ấm áp, Phương Tiểu Thư cũng đã không hề khóc.
Cô ở trong lòng hắn không tiếng động trầm mặc, điều này làm cho hắn cực kì lo lắng.
"Anh sẽ giúp em." Bạc Tể Xuyên bất đắc dĩ lại đau lòng nói, "Tin tưởng anh." Cô làm cho anh kích động, làm cho anh không yên tâm, làm cho anh không xác định, anh mở miệng còn muốn nói cái gì, ngón tay của Phương Tiểu Thư lại đặt trên cánh môi của anh, đầu cô như trước chôn ở trong lòng anh, giọng mũi rất nặng nói, "Em tin tưởng anh, bất cứ vào thời gian nào."
Bởi vì em yêu anh.
"Tin tưởng anh vì sao không khóc ở trước mặt anh?" Giọng nói của Bạc Tể Xuyên mang theo rõ ràng tức giận, đây là lần đầu tiên anh nổi giận với cô, anh áp lực lửa giận của chính mình tạo ra khoảng cách giữa hai người nhìn cô hỏi, "Phương Tiểu Thư, em hỏi chính mình một chút, em rốt cuộc có phải hay không thật sự tin tưởng anh, nếu em thật sự tin tưởng anh, vì sao không khóc ở trước mặt anh, không khóc ở trong lòng anh, vì sao tránh ở trong tủ quần áo? Anh cái gì đều biết, anh như thế nào đều được, nhưng điều kiện đầu tiên là em tâm sự với anh, em thành thực với anh."
"Em..." Phương Tiểu Thư đỏ hốc mắt không thể xoay sở nhìn hắn, "Thực xin lỗi." Cô gục đầu xuống, sự xảo quyệt cay nghiệt trong quá khứ cũng không thấy, còn lại hình như chỉ có sự đê tiện tự bi cùng chán đời.
Bạc Tể Xuyên nhu nhu thái dương một lần nữa ôm cô vào trong ngực, nhẹ vỗ về lưng cô không tiếng động thỏa hiệp.
Đây là lần đầu tiên anh nổi giận với cô từ khi hai người quen biết, nhưng là mỗi một câu chỉ trích này lại đều đâm vào trong lòng anh.
Hắn như ngạnh tại cổ họng, đầu đau như búa bổ, trong lòng có cái kim không thể động, động một chút liền làm hắn đau chết đi sống lại.
Bộ dáng này của hai người bọn họ, có thể cải biên một câu nói của Vương Sóc đến hình dung, thì phải là: trời nam đất bắc khó khăn đụng tới cùng nơi, khi không gặp muốn chết, thấy lại không có cách nào khác sống.
Chú thích:
Quan nhị đại: danh từ phổ biến ở Trung Quốc chỉ những người có bố mẹ đảm nhiệm chức vị cao trong chính phủ.
Đến giờ ăn cơm tối, Nhan Nhã đến gọi hai người ăn cơm, Bạc Tể Xuyên buông ra Phương Tiểu Thư còn đang ngủ, đứng dậy mở cửa đi ra ngoài.
Sau một lát, anh bưng một chén cháo cùng một cái đĩa đồ ăn trở lại phòng ngủ, đặt đồ ăn ở trên tủ đầu giường, đánh thức Phương Tiểu Thư.
Phương Tiểu Thư ngủ rất nhẹ, rất dễ dàng đánh thức, anh chính là vỗ nhẹ nhẹ một chút bả vai cô liền tỉnh, thế cho nên làm cho anh nhịn không được hoài nghi cô có phải hay không thật sự đang ngủ.
Cô hơi mờ mịt nhìn anh, sau một lúc lâu mới mở miệng khô khan nói: "Làm sao vậy?"
Môi của Phương Tiểu Thư rất dễ nhìn, giống như cuộn sóng, mặt mày cũng tinh xảo, ngày thường trong ánh mắt hoặc mị hoặc hoặc lãnh đạm thực trong suốt, mang theo chút không yên cùng không xác định.
Phương Tiểu Thư sửng sốt một chút, thần sắc dần dần bình tĩnh trở lại, cô như trước lôi kéo ống tay áo của anh, cắn môi hỏi: "Anh còn yêu em, đúng không?"
Lại hoặc là... Cô kỳ thật càng nên hỏi: anh yêu em sao?
Bạc Tể Xuyên không quay đầu, cũng không trả lời vấn đề của cô, anh chính là nhẹ nhàng ngăn tay cô, tràn ngập mệt mỏi nói: "Buông tay."
Phương Tiểu Thư nghe theo không tiếp tục ngăn đón anh, cô xem anh đóng cửa rời đi, nằm lại trên giường đắp chăn nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người.
Cho tới bây giờ cô cũng sẽ không lừa mình dối người, Bạc Tể Xuyên vẫn đều rất tốt với cô đây là sự thực không thể tranh luận, đến bây giờ anh đều luôn luôn tiếp tục đối xử tốt với cô. Nhưng anh chưa bao giờ chính mồm nói qua anh yêu cô này cũng là sự thật.
Phương Tiểu Thư không biết có phải hay không chính mình bức bách anh thật chặt, lại hoặc là xuất phát từ trách nhiệm anh mới ở cùng một chỗ với cô, tính cách như vậy của anh thật đúng làm được ra loại sự tình này.
Cũng đang bởi vì như thế, Phương Tiểu Thư luôn luôn đang nghĩ như thế nào mới có thể lưu anh lại, như thế nào mới có thể bảo vệ cho anh.
Mà sở dĩ cô muốn bảo vệ cho anh lưu lại anh, chính là vì cô cơ bản không biết rốt cuộc anh có yêu cô hay không, nếu không căn bản cô không cần lo lắng anh sẽ rời đi cô.
Thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân, trên thế giới này trừ bỏ huyết thống không có gì này nọ là không thể thay thế, cô cảm giác được có cái gì vậy đang theo bên người cô trốn đi, nhưng cô chỉ có thể nhìn, không có biện pháp ngăn