Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1656 lượt.
ng, làm cho người ta cảm giác thật không được tự nhiên.
Không biết theo khi nào bắt đầu, cô đã muốn thói quen bên người có sự tồn tại của anh.
Đã không có anh, cô cư nhiên còn không thể tự nhiên đi vào giấc ngủ.
Hai giờ đêm, vì tác dụng của thuốc đang ngủ say Phương Tiểu Thư không có nhận thấy được cửa bị người mở ra từ bên ngoài.
Bạc Tể Xuyên cầm cái chìa khóa đứng tại cửa, động tác cẩn thận đóng lại cửa phòng.
Anh bước đi thật nhẹ, cực kỳ thong thả đi tới bên giường, nửa ngồi xổm đầu giường im lặng nhìn Phương Tiểu Thư ngủ.
Hình như anh nghe đến thanh âm gì đó rất kì quái, là phát ra từ trên người cô, vì thế anh đến gần một chút, cẩn thận nghe xong một chút, phát hiện là tốn hơi thừa lời.
Cô ngủ thật sự vất vả.
Phát hiện này làm cho Bạc Tể Xuyên khống chế không được nằm đến trên giường ôm lấy cô.
Phương Tiểu Thư ngủ rất say, bị anh ôm lấy cũng không phát hiện, Bạc Tể Xuyên cúi đầu nhìn khuôn mặt gầy yếu của người trong ngực, lòng thật giống như bị tàn thuốc làm nóng, sương khói cùng đau đớn theo hô hấp chảy xuôi ra.
Anh càng khắc sâu ý thức được, anh căn bản không thể nổi giận với cô, cho dù tức giận với cô cũng không kiên trì được bao lâu thời gian, chỉ cần một ánh mắt của cô có thể làm cho tường thành anh dựng lên sụp đổ trong nháy mắt, thậm chí cô đều không cần nói chuyện, anh liền không tự chủ được muốn đối xử tốt với cô.
Ngón tay của Bạc Tể Xuyên nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi khô nứt của Phương Tiểu Thư, anh cúi đầu yêu quý hôn lên đôi môi mềm mại lạnh như băng của cô, cô cứng ngắc lại không hề có phản ứng thừa nhận, y nguyên không có dấu hiệu tỉnh dậy.
Bạc Tể Xuyên khẽ nhíu mày, hô hấp không quá đều đều, anh ngồi dậy muốn mở đèn ngủ ở đầu giường, trong lúc vô tình đụng phải lọ thuốc ở trên tủ đầu giường, lọ thuốc trượt chân ngã xuống, rơi tại trên khe hở, phát ra tiếng vang thanh thúy.
Bạc Tể Xuyên lập tức nhìn về phía Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư như trước nhắm chặt hai mắt, không hề phản ứng.
Bạc Tể Xuyên nhăn lông mày càng nhanh, anh thuận thế mở ra đèn ngủ, xoay người nhặt lên lọ thuốc bị rơi xuống, dựa vào ngọn đèn nhìn một chút chữ trên lọ thuốc, sau đó trực tiếp từ trên giường ngồi dậy.
Thuốc ngủ.
Bạc Tể Xuyên gắt gao nắm bắt lọ thuốc, đứng một lúc lại không có sức lực ngồi xổm xuống, quăng lọ thuốc đến một bên, hai tay bụm mặt im lặng.
Này ngẩn ngơ liền vẫn ngốc đến buổi sáng ngày hôm sau, thẳng đến chuông báo trên di động của Phương Tiểu Thư không muốn sống vang lên, cô mới bị chấn động cùng tiếng chuông đánh thức. Cô khó chịu rên rỉ một tiếng, lấy ra di động tắt đi chuông báo, từ từ nhắm hai mắt dùng sức xoa thái dương, sau khi mở mắt ra định rời giường, nhưng lại bị Bạc Tể Xuyên đưa lưng về phía cô ngồi xổm đầu giường dựa vào bên giường làm cho hoảng sợ.
"Em đã tỉnh dậy." Bạc Tể Xuyên vẫn không nhúc nhích đưa lưng về phía cô khàn khàn nói.
Phương Tiểu Thư ngơ ngẩn nhìn bóng dáng của anh, sau một lúc lâu mới "Ừ" một tiếng.
Bạc Tể Xuyên được đến đáp lại của cô, rất nhanh xoay người trực tiếp áp đến trên người cô, hai tay phân biệt đặt tại hai bên cổ tay cô, nhắm mắt lại, lại chuẩn xác tìm được môi của cô, không để ý cô muốn nói lời từ chối "Tôi còn không đánh răng", trực tiếp hôn lên môi cô.
Bạc Tể Xuyên thật sự dùng sức hôn môi, động tác thực kịch liệt, cắn cánh môi cô vươn đầu lưỡi khiêu khích đầu lưỡi của cô, một tay ấn cổ tay cô một tay xuống phía dưới tìm kiếm, vén váy ngủ của cô đến thắt lưng, tiếp theo thuận thế cởi bỏ thắt lưng của mình, tách ra hai chân của cô, không tha cự tuyệt đem vật cứng rắn để tại cửa vào khô khốc của cô, ở dưới ánh mắt kinh cụ của cô trực tiếp dùng sức đỉnh đầu tiến nhập thân thể cô.
Bởi vì không có bất luận cái gì tiền diễn, thân thể của Phương Tiểu Thư lại cực kỳ trúc trắc, thông đạo đó khô ráo nhỏ hẹp làm cho hai người đều có chút khó chịu.
Phương Tiểu Thư nhíu mày đau khổ hừ nhẹ ra tiếng, Bạc Tể Xuyên lại giống như không cảm thấy đau, anh hô hấp trầm trọng càng ngày càng dùng sức xâm phạm cô, cả người cô bị hắn đỉnh thẳng đụng vào đầu giường, môi anh đi vào cổ của cô, lưu lại dấu hôn rất sâu.
"Hai người kết hợp là muốn cho nhau thích ứng, mà không phải thay đổi đối phương." Bạc Tể Xuyên thở dốc nói xong, giọng nói trầm thấp khàn khàn, nghe qua cực kỳ, hắn như trước từ từ nhắm hai mắt, vùi đầu tại hõm vai của cô, bên tai quanh quẩn tiếng rên rỉ của cô dưới sự đòi lấy không ngừng của anh, toàn bộ phòng đều tràn ngập hương vị xa hoa lãng phí, sau một lúc lâu hắn mới nói tiếp: "Đạo lý này trước kia anh không biết."
Phương Tiểu Thư khó chịu nắm chặt bờ vai của hắn, trong tiếng rên rỉ của cô mang theo giọng mũi, cô đứt quãng nói: "Buông, buông... A!"
Bạc Tể Xuyên không thèm nghe lời từ chối của cô, ôm cổ cô mang theo cô xê dịch xuống dưới, để tránh đầu cô bị hắn đỉnh đụng vào đầu giường.
Hắn hôn vành tai cô càng không ngừng tiến tiến xuất xuất trong thân thể cô, thanh âm của cô cùng tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, tay gắt gao nắm lấy ga trải giường, anh nheo mắt lại nhìn tóc