Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.

dài đen bóng của cô, sau đó lại nhắm mắt lại, tiếp theo hô hấp trở nên dồn dập, giọng nói độc đáo thuộc loại đàn ông khàn khàn gợi cảm mà giàu có từ tính nặng nề hừ một tiếng, giọng nói của anh tuy nhiên bị bao phủ trong thanh âm của cô, nhưng cũng bởi vì sự tốt đẹp của cô cùng khoái cảm không thể bỏ qua dưới thân thể mà không ngừng vang lên, thẳng đến anh bắn vào trong cơ thể cô, anh đều không có buông cô ra.
Làm xong, nhưng Bạc Tể Xuyên như trước không định buông cô ra, anh nhanh chóng ôm chặt cô, cô bị hắn bóp đến sắp hít thở không thông.
"Vì sao em không thẳng thắn với anh?" Bạc Tể Xuyên nhắm mắt lại, dính sát vào khuôn mặt cô trầm thấp hỏi cô, "Em nói anh không nói cho em ý nghĩ của anh, không phải em cũng không nói cho anh biết sao?" Giọng nói của anh càng trở nên trầm thấp, phía dưới còn tại trong thân thể của cô, hơn nữa có dấu hiệu sống lại, "Em cũng nói, lòng người luôn thay đổi, em đã không muốn nói, anh cũng có thể không tò mò đúng không."
Phương Tiểu Thư khó khăn hô hấp, cô đỏ hốc mắt thật dài hít vào một hơi, giọng nói ám ách nói: "Nếu em đều thẳng thắn nói ra tất cả, đều đặt ở trước mặt anh tất cả mọi thứ của em, dùng tất cả dục vọng cùng tình yêu của em khống chế anh, anh có thể chịu được sao? Anh dám nhận sao?! Cũng là anh sẽ ghét bỏ em, rời đi em, hoặc là giống như lần trước buông tay em? Em thật sự muốn làm hỏng anh sao! ?"
Tiết độc là một từ rất trầm trọng. Cô luôn luôn muốn tìm một từ có màu xám, làm cho chính mình có vẻ chẳng phải không sạch sẽ không chịu nổi, muốn làm chính mình nghĩ đến sạch sẽ một điểm, lấy điều này đến xứng đôi với Bạc Tể Xuyên ưu tú.
Nhưng là cô không thể không thừa nhận, cô sớm cũng đã tẩy không sạch sẽ, bất luận là tính cách đen tối vẫn là dục vọng vặn vẹo của cô.
Cô chỉ có thể nhận mệnh. Dù sao đã không thể tới gần anh, cũng chỉ có thể lui bước mà cầu tiếp theo, an ủi mình trước.
Bạc Tể Xuyên nâng mắt im lặng chống lại ánh mắt của cô, hốc mắt của cô đỏ bừng, gắt gao cắn môi dưới, anh đột nhiên thốt lên nhân tiện nói: "Thực xin lỗi." Anh rất nhanh hôn lên môi cô, giữ hơi thở không có dấu chấm nào vẫn nói xong câu thực xin lỗi, cô từ từ nhắm hai mắt thừa nhận nụ hôn của hắn, nghĩ đến hắn chỉ biết nói ba chữ này, lại nghe đến anh bỗng nhiên nói ba chữ khác.
Hắn nói anh yêu em.
Anh yêu em?
Phương Tiểu Thư khiếp sợ mở mắt ra trừng lớn con ngươi nhìn anh, anh rũ mắt nhìn môi cô, hôn nhẹ cô, thanh âm nhỏ đến gần như không thể nghe thấy: "Anh yêu em." Anh lại lập lại một lần, "Anh vẫn đều yêu em." Hắn dúi đầu vào ngực cô, có chất lỏng ấm áp chảy xuôi tại trên da thịt cô, cả người cô đều ngây dại.
"Anh yêu em. Tiểu Thư, anh thật sự rất yêu em." Giọng nói của anh có chút khả nghi run run, dưới thân gắng gượng đứng lên, bắt đầu chuyển động trong thân thể cô, "Anh thật sự không hiểu em, anh không hiểu em, rốt cuộc là em thật lòng yêu anh, vẫn là em chỉ cần một phần tình yêu." Anh ôm chặt cô, hung hăng tiến vào thân thể cô, một lần lại một lần, thường xuyên rất nhanh, cô bị cảm giác cực hạn này tra tấn vừa đau khổ lại thoải mái, lại không còn phản kháng anh.
Cô nghe thấy anh nghẹn ngào nói: "Anh vì em ngay cả nguyên tắc cùng lòng tự trọng của mình đều không cần, em sao có thể nhẫn tâm, em như thế nào có thể nhẫn tâm lợi dụng anh, em như thế nào có thể nhẫn tâm!"






Giọng nói của Phương Tiểu Thư càng ngày càng áp lực, tiếng thở dốc càng ngày càng trầm trọng, thần sắc của cô cực kỳ kiều mỵ, hơi nhắm mắt lại theo Bạc Tể Xuyên ra vào từ trên xuống dưới, hai tay vô ý thức buông ra khăn trải giường để ở trong ngực anh, anh cúi người xuống ôm chặt cô, cô liền để trán vào hõm vai của anh, loại cảm giác hỗn loạn đau khổ cùng hưng phấn này, còn có xúc động phẫn nộ cùng chua xót làm cho hai người đều hơi hơi thất thần.
Rất nhiều đàn ông đều thích cho phụ nữ rất nhiều hứa hẹn, cho nên giá trị của lời hứa hẹn bị kéo càng ngày càng thấp. Nhưng mà nếu là người đàn ông như Bạc Tể Xuyên hứa hẹn, vậy là hoàn toàn khác biệt.
Tay của Phương Tiểu Thư nhẹ nhàng mơn trớn phía sau gáy của Bạc Tể Xuyên, cô nhắm mắt ôm anh, đối với cách nói của anh là cô "Lợi dụng" anh, cô không có phủ nhận cũng không có thừa nhận.
Cô đã không có lời nói an ủi nào, cũng không có vì chính mình giải thích, cô liền như vậy lẳng lặng ôm anh, không nói câu nào.
Nói thật ra, người dễ dàng bị cảm động thực sự dễ dàng trở nên máu lạnh, bộ dáng lạnh nhạt của Bạc Tể Xuyên hai ngày nay làm cho cô thực để ý, giờ phút này tuy anh nói ra ba chữ đó, lại vẫn nghi ngờ cảm tình của cô với anh.
Khi hắn nói chuyện giọng mũi rất nặng, ngoài cửa Nhan Nhã chắc là nghĩ đến hắn bị cảm, sau khi đồng ý liền tích cực nói muốn cho anh chuẩn bị thuốc cảm cúm, anh cũng không cự tuyệt, vì thế bà ta liền rời đi.
"Đứng lên." Phương Tiểu Thư nhíu mày nói, "Em muốn rời giường." Cô thử đẩy ra anh, anh cũng không lại đè nặng cô, nằm đến bên kia giường lấy tay che mắt im lặng, hình như cực kỳ khó xử cùng sa sút tinh thần.
Phương Ti