Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.

ụ này thôi. Làm gián điệp, không có khả năng cũng không lộ ra dấu vết, phàm là có hiềm nghi, tất cả đều bị bỏ ra ngoài.
Phương Tiểu Thư ngồi ở phòng hội nghị trong cục công an chờ gặp Hàng Gia Ngọc, Bạc Tể Xuyên ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh cô, áo mũ chỉnh tề, như thế nào đều nhìn không ra phó khí thế bức người bộ dáng cứng cỏi vào buổi sáng.
Phương Tiểu Thư nhìn anh một lúc, thấp giọng hỏi: "Chuyện bí mật như vậy nói cho em biết không quan hệ sao?"
Bạc Tể Xuyên nhìn về phía cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Không quan hệ. Tội cố ý tiết lộ bí mật quốc gia, tình tiết nghiêm trọng, nhưng chỗ ba năm hoặc dưới tù có thời hạn hoặc giam ngắn hạn; tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, trên ba năm dưới bảy năm. Vẫn còn tốt."
"..." Phương Tiểu Thư cứng ngắc khẽ động khóe miệng, "Đó là một chuyện vui đùa?"
Bạc Tể Xuyên mỉm cười, đẩy kính mắt, nhẹ nói: "Ừ. Đây là."






Phương Tiểu Thư lẳng lặng nhìn Bạc Tể Xuyên, Bạc Tể Xuyên hờ hững thừa nhận ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú của cô, không có một tia phản ứng không được tự nhiên.
Miệng anh nhếch lên cực kỳ thâm sâu, nhiều một phần say mê thiếu một phần trói buộc, hai chân anh khép lại câu nệ ngồi ở trên ghế bành, tây trang màu đen, caravat đen, áo sơmi màu trắng, túi tiền phía trên áo khoác tây trang lộ ra một cái khăn màu xanh lục được gấp lại rất tiêu chuẩn, tại thời buổi lễ nghi ngày càng nhiều này, các quý ông khi mặc tây trang nếu quên đem khăn trang trí tại trước ngực tây trang, này sẽ là một chuyện cực kỳ thất lễ.
Tầm mắt của Phương Tiểu Thư từ trên mặt Bạc Tể Xuyên vẫn trượt đến bụng của anh, nhìn chằm chằm địa phương khác một lúc lâu, rốt cục nhìn đến Bạc Tể Xuyên trở nên cứng ngắc.
Trong đôi mắt hoa đào bị kính mắt che khuất của anh hiện lên một tia xấu hổ, không tự chủ được đem hai chân xen lẫn đứng lên. Tại trường hợp này khiêu chân bắt chéo tuy có vẻ cực kỳ không ổn, nhưng là tốt hơn nhiều so với bị Phương Tiểu Thư để mắt đến phản ứng của anh. Ánh mắt của cô thật sự là rất trực tiếp, anh quả thực không có biện pháp nhìn thẳng cô, Bạc Tể Xuyên sống ba mươi năm, cho tới bây giờ liền chưa thấy qua cô gái nào giống như cô!
Phương Tiểu Thư hơi có chút suy nghĩ chuyển tầm mắt về phía mặt của anh, nhìn khuôn mặt nhã nhặn đẹp trai của anh, cô lộ ra một cái tươi cười rất kỳ quái, trong cái tươi cười kia chứa rất nhiều ý tứ chỉ có thể cảm nhận mà không thể nói ra.
Lời này của Phương Tiểu Thư tuy là nói cho Hàng Gia Ngọc nghe, nhưng không cách nào làm cho Bạc Tể Xuyên không thèm để ý.
Phía trước hắn tại trong tủ quần áo phát hiện cô đang khóc, thống hận là sự không thẳng thắn cùng giấu diếm của cô, hoài nghi sự lợi dụng cùng giả ý của cô, nay cô nói như vậy, như vậy có phải hay không anh có thể lý giải thành, lúc ấy cô trốn đi khóc là vì cảm thấy anh không đáng tin?
Bạc Tể Xuyên càng nghĩ càng phiền chán, hai tay anh chộp lấy túi tiền tựa vào bên bàn, cực kỳ hối hận chính mình vì sao cố chấp kiên trì không dính vào rượu cùng thuốc lá, nếu không hiện tại cũng không dùng đến mức không biết như thế nào cho phải.
Nhưng mà, tuy tâm tình không tốt, nhưng Bạc Tể Xuyên cũng chưa quên ý đồ đến, chờ Hàng Gia Ngọc bình tĩnh trở lại, anh mở miệng nhân tiện nói: "Tôi xem qua ghi chép của cô, tối hôm qua cô phải đi quán bar làm thêm à?"
Hàng Gia Ngọc giương mắt chống lại ánh mắt bình thản tràn ngập xem kĩ của Bạc Tể Xuyên, vẻ mặt của cô hơi thương cảm, tay không tự giác nâng lên đến cầm tay của Phương Tiểu Thư, thế này mới nhẹ nhàng mà "Ừ" một tiếng.
Bạc Tể Xuyên không kiên nhẫn nhìn lướt qua tay "Hạnh kiểm xấu" của cô, thanh âm cực kỳ lạnh lùng: "Cao Diệc Vĩ bắt cô ngồi cùng là trùng hợp vẫn là cố ý?"
Hàng Gia Ngọc mờ mịt một chút, không xác định nói: "Tôi không biết... Hẳn là trùng hợp... Đi?"
Bạc Tể Xuyên nhếch lên khóe miệng, cũng không phải đang cười: "Không phải." Anh hoàn toàn phủ định, sau đó hỏi tiếp, "Cô có lộ ra chuyện cô quên biết tôi cùng cô ấy cho ai hay không?" Anh chỉ chỉ Phương Tiểu Thư.
Hàng Gia Ngọc nhăn lại mi, cố gắng hồi tưởng, sau đó bỗng nhiên ánh mắt sáng lên: "Người làm cùng ở tiệm trang sức với tôi biết chuyện này, ngày đó hai người đến mua nhẫn, đi rồi các cô ấy hỏi qua tôi."
"Các cô ấy là ai, mấy người, đều gọi là gì, còn công tác ở chỗ kia sao?" Bạc Tể Xuyên nhanh chóng hỏi.
Hàng Gia Ngọc suy tư một chút, còn thật sự trả lời nói: "Ba người, Đặng Thiến, Tôn Duy cùng Lý Manh Manh, đều đang làm việc ở chỗ này."
Bạc Tể Xuyên nhắm mắt lại, lại mở ra, cụp xuống ánh mắt, trầm tư nửa phút, gật đầu: "Tôi đã biết, cô nghỉ ngơi thật tốt." Anh đứng thẳng dậy xẹt qua hai người, vẫy tay nói với Phương Tiểu Thư, "Đi rồi."
Phương Tiểu Thư cúi đầu nhìn nhìn Hàng Gia Ngọc vẻ mặt không tha nhìn cô, Hàng Gia Ngọc hình như rất ỷ lại cô, cô có lý do tin tưởng đối phương là đưa cô trở thành người thay thế chị mình.
Phương Tiểu Thư chậm rãi rút tay của mình về, bắt buộc chính mình không nhìn ánh mắt khổ sở của đối phương, trầm giọng hỏi: "Hắn không làm g