Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

hồng phấn, bằng không khẳng định anh sẽ không mua nó!"
"Rốt cuộc là cái gì?" Bạc Tể Xuyên có một loại dự cảm không tốt.
Phương Tiểu Thư hôn một chút khuôn mặt của anh, trên mặt anh còn mang theo hơi lạnh vào mùa đông, cô đau lòng nâng lên bàn tay ấm áp của cô giúp anh sờ sờ mặt lại ấm áp tay, đem tay anh gắt gao bao vây tại trong bàn tay nhỏ bé của mình, dịu dàng nói: "Đây là lần đầu tiên anh đưa hoa cho em, mặc dù có điểm sai lầm, nhưng em còn thực sự rất vui vẻ, cám ơn anh Tể Xuyên."
Bạc Tể Xuyên ho khan một tiếng, lông mi nhẹ nhàng run run, nói sang chuyện khác nói: "Cho nên đâu, rốt cuộc ý nghĩa là gì vậy?"
Khóe miệng của Phương Tiểu Thư nhếch lên một chút ý cười quỷ dị, nhẹ hẫng nói: "Hoa ngữ của hoa hồng màu hồng phấn là, em muốn gả cho anh."
"... ... ..." Anh thật sự là tự làm tự chịu.






Bạc Tể Xuyên bắt đầu khống chế thời gian công tác của mình, khôi phục quy luật đi làm, về nhà cùng Phương Tiểu Thư như trước. Sau đó anh lại mang theo Phương Tiểu Thư đi làm một lần kiểm tra chi tiết, sau khi xác định không có vấn đề, hai người về nhà nói chuyện này cho Bạc Tranh cùng Nhan Nhã.
Bạc Tranh ngồi trên sofa, sau khi nghe xong lời Bạc Tể Xuyên nói, ông không mở miệng ngay, nhưng sắc mặt của ông nói cho mọi người, trong lòng ông vừa vui vẻ lại mâu thuẫn .
Hồi lâu, lâu đến trong lòng mọi người đều sợ hãi, Bạc Tranh mới chậm rãi mở miệng, ông thấp giọng nói: "Cũng tốt, cũng tốt." Nói xong bốn chữ này, ông giương mắt nhìn về phía Phương Tiểu Thư, ánh mắt phức tạp nói, "Cám ơn."
Phương Tiểu Thư không dự đoán được ông sẽ nói như vậy, sửng sốt một chút sau vội vàng nói: "Không, cha không cần cảm ơn con, người nên cám ơn là con mới đúng."
Xác thực, Bạc Tranh tuy không thể nói là người cha tốt với Bạc Tể Xuyên, nhưng với cô mà nói cũng tuyệt đối xem như người cha chồng tốt.
Phương Tiểu Thư giương mắt nhìn về phía anh: "Phải không? Đây là kính mắt của anh."
Bạc Tể Xuyên nheo mắt lại, hình như đang cẩn thận đánh giá bộ kính mắt đó, sau khi kiểm tra xong gật đầu nói: "Ừ, kính không độ, em cũng có thể đeo."
Kính mắt phẳng không phải kính cận thị, nhưng có thể phòng tia tử ngoại cùng tia hồng ngoại, còn có thể bảo vệ nét đẹp của đôi mắt, khi Phương Tiểu Thư thu thập phòng ở hôm nay chọn một bộ kính mắt ở trên giá kính trong phòng để quần áo của anh, bởi vì ánh mặt trời hôm nay có điểm thật chói quá.
"Hôm nay là cuối tuần, thời tiết cũng không sai, ăn cơm xong anh đưa em đi ra ngoài tản bộ." Hôm nay Bạc Tể Xuyên cũng không mặc comple có vẻ cực kỳ nghiêm túc câu nệ, cuối tuần ở nhà rất nhiều thời gian anh hay mặc quần áo có vẻ tùy ý cùng đơn giản, bây giờ anh chỉ mặc một cái áo sơmi màu trắng, bên ngoài mặc một cái áo len dệt, quần dài màu nâu nhạt tính chất mềm mại lại thoải mái, Phương Tiểu Thư sở dĩ biết điều này, là vì tay cô thật không thành thật sờ loạn trên đùi Bạc Tể Xuyên.
Phương Tiểu Thư nhìn lướt qua phía phòng bếp, Bạc Tranh như trước đang cùng Lưu tẩu dặn dò cái gì, phỏng chừng nhất thời cũng chưa chấm dứt được. Nhan Nhã trở về phòng, cũng không có dấu hiệu sẽ đi ra. Buổi sáng Bạc Yến Thần liền đi chơi cùng bạn học, hiện tại trong phòng khách hẳn là sẽ không có người tới.
Phương Tiểu Thư suy nghĩ cẩn thận này đó, vô cùng to gan đứng dậy tách ra hai chân ngồi xuống trên người Bạc Tể Xuyên, trước khi anh nhíu mày muốn mở miệng nói cái gì liền cúi đầu cắn cổ họng của anh, vì thế những lời nói đã đến bên miệng của Bạc Tể Xuyên hoàn toàn hóa thành tiếng rên rỉ nhợt nhạt.
"Ừ..." Bạc Tể Xuyên khó xử cầm cánh tay cô, bỏ người cô ra khỏi người anh, anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Tiểu Thư lộ vẻ bất mãn, đau đầu nói, "Không cần xằng bậy."
"Cái gì gọi là xằng bậy nha?" Phương Tiểu Thư vẻ mặt ngây thơ nhìn anh, cánh tay từ bụng anh vẫn sờ đến chỗ mẫn cảm nhất của người đàn ông, mặt Bạc Tể Xuyên nhăn càng nhanh, không tự chủ được cúi đầu xuống trốn tầm mắt của cô, tiếc rằng hai người cách nhau quá gần, anh vừa cúi đầu liền thấy bộ ngực dưới áo lông rộng thùng thình màu trắng của Phương Tiểu Thư đang dán tại trên người mình.
...
"Đừng náo loạn!" Bạc Tể Xuyên cố ý đè thấp giọng nói, mang theo một cỗ oán khí, Phương Tiểu Thư nghe được sôi trào nhiệt huyết.
Tuy nhiên biết giai đoạn đầu khi mang thai không thể làm cái gì, nhưng Phương Tiểu Thư lại càng muốn khi dễ Bạc Tể Xuyên, nhất là lúc anh có vẻ mặt kiên trinh bất khuất.
Đối với lời nói của anh Phương Tiểu Thư làm như không nghe thấy, cố ý lộn xộn, ma sát phần mẫn cảm dưới người anh, lại mở rộng cổ áo lông rộng thùng thình ra rất nhiều, khi khe rãnh ở cổ áo kéo xuống sâu vừa mới làm Bạc Tể Xuyên nhìn một cái không xót gì...
Trên mặt Bạc Tể Xuyên nổi lên màu đỏ ửng không bình thường, hô hấp không quá ổn định, anh dồn dập nói câu: "Trở về phòng rồi nói sau." Nói xong liền muốn ôm Phương Tiểu Thư lên lầu.
Phương Tiểu Thư cũng không cự tuyệt, hai chân trực tiếp ôm lấy thắt lưng của anh bắt tại trên người anh, miệng cũng không nhàn rỗi