XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

tra định kì, Bạc Tể Xuyên sẽ đưa cô đi, hơn nữa còn cố gắng nhớ rõ tất cả những điều cần lưu ý, còn chuyên nghiệp hơn cả Nhan Nhã đã từng sinh qua đứa nhỏ và Phương Tiểu Thư, người đang mang thai.
Bạc Tể Xuyên có thể nói là một người chồng tốt không chê được điểm gì, Nhan Nhã nhìn vợ chồng bọn họ hạnh phúc như vậy, không khỏi sinh ra một chút đau lòng.
Bạc Tể Xuyên nhịn không được phản bác: "Anh mới không khó tính."
Phương Tiểu Thư nhíu mày, từ chối cho ý kiến nhíu, tiếp tục gói sủi cảo, dùng sự im lặng đáp lại lời của anh.
Bạc Tể Xuyên nhìn lướt qua số lượng không ít sủi cảo trên thớt, Nhan Nhã cùng Bạc Tranh đều đang gói bánh sủi cảo, thế là đủ ăn, vì vậy anh rửa tay, kéo Phương Tiểu Thư, ý bảo cô và anh cùng nhau trở về phòng nghỉ ngơi, không cần làm cho quá mệt mỏi.
Phương Tiểu Thư lúc đầu không muốn đi, dù sao Bạc Tranh còn đang làm, cô làm con dâu đi trước thật sự không thể nào chấp nhận được, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng từ chối, Bạc Tranh ở bên kia không ngẩng đầu, nói: "Con cùng Tể Xuyên đi ra ngoài chờ đi, đã đủ ăn, con cũng đã đứng nửa ngày rồi, đừng đứng thêm nữa động đến thai nhi."
Cha chồng đã nói như vậy, Phương Tiểu Thư cũng không nói lại thêm nữa, ngoan ngoãn nói cám ơn rồi liền đi theo Bạc Tể Xuyên rời đi phòng bếp.
Bạc Yến Thần thấy bọn họ đi rồi, đôi mắt nhỏ nhìn xung quanh, trong nháy mắt lẻn đi ra khỏi phòng bếp.
Nhan Nhã xấu hổ nhìn thoáng qua Bạc Tranh: "Thật xin lỗi, Yến Thần nó..."
"Yến Thần còn nhỏ, em đối với con cũng không cần quá nghiêm khắc." Bạc Tranh như trước không ngẩng đầu, tựa hồ chuyện gói bánh sủi cảo là một chuyện thực quan trọng, lại giống như trong lòng của ông còn nhớ rõ tình cảnh gói sủi cảo nhiều năm về trước.
Giọng nói của ông ấm áp, mang theo một chút hoài nhiệm: "Tuổi xuân trôi qua rất nhanh, thích vui chơi thì cứ vui chơi đi, chỉ cần không mắc phải lỗi lầm, những kỷ niệm đẹp sẽ luôn được nhớ mãi.”
Nhan Nhã có chút suy nghĩ nhìn Bạc Tranh, mím môi không nói gì, mở nắp vung nồi ra, bắt đầu cho nước vào để đun.
Bởi vì là tết âm lịch, cho nên trong nhà không có người làm, cơm tất niên cũng là người nhà mình xuống bếp nấu ăn mới có hương vị.
Phương Tiểu Thư cùng Bạc Tể Xuyên còn có Bạc Yến Thần ba người tại phòng khách ngồi chơi, Phương Tiểu Thư đang xem tivi, sofa bị Bạc Tể Xuyên kéo ra rất xa, Phương Tiểu Thư không thể không đeo mắt kính cận thị của anh thì mới có thể xem rõ ràng.
Cô cởi dép lê, khoang chân ngồi trên sofa, còn chưa ngồi ấm chỗ, hai chân đã bị Bạc Tể Xuyên thả chân xuống đất, dép cũng bị anh đeo vào.
"Trời ơi anh làm sao..." Phương Tiểu Thư khẩn trương nhìn thoáng qua Bạc Yến Thần, Bạc Yến Thần đang đánh bài, cậu ta cùng Bạc Tể Xuyên mỗi người một tay chơi bài, chơi bài magic (trò chơi trong Yugi), đây là trò chơi được lưu hành ngày trước của bọn họ, không thể tin được phía bây giò vẫn còn chơi.
"Ngồi khoang chân làm cho máu lưu thông không tốt, hơn nữa em còn đang mang thai ngồi như vậy không thấy mệt sao?" Bạc Tể Xuyên nhìn cô, nhíu mày trách cứ làm như Phương Tiểu Thư đã phạm vào sai lầm to lớn, vừa nói vừa giúp cô đeo dép lê hình con thỏ lên chân, còn sợ cô lạnh cố ý mua một đôi dép lê, đeo vào ấm áp lại còn thêm đáng yêu, tại sao cô cứ cởi ra là sao?
Phương Tiểu Thư bất đắc dĩ nhìn anh: "Nhưng mà em nóng lắm."
Bạc Tể Xuyên giương mắt nhìn quần áo trên người cô, một bộ váy thật dày cùng với áo khoác làm bằng lông cừu, đây là anh đã xét duyệt qua cô mới được mặc, tất cả đều không có vấn đề gì, nóng? Có cái gì mà nóng ?
Bạc Tể Xuyên trầm mặc nhìn Phương Tiểu Thư, trong ánh mắt trách cứ càng rõ ràng, vì thế Phương Tiểu Thư nổi giận, bất mãn trừng mắt nhìn anh: “ Bạc Tể Xuyên anh có ý gì, anh xem anh mặc như thế nào, nhìn lại em mặc cái gì, trong phòng điều hòa được bật đến 29 độ, em có thể không nóng sao? Anh liền như vậy sợ con của anh chịu tội à? Mẹ của con anh anh sẽ không quản ?”
Bạc Tể Xuyên bị cô hỏi ngây ngẩn cả người, vội vàng ngồi vào bên người cô nói: “ Làm sao có thể, em cảm thấy nóng thì cởi áo choàng ra là được, lại đây anh với em cùng xem TV, em đừng nóng giận, bác sĩ nói nóng giận không tốt…”
“Anh còn nói anh không sợ con của anh phải chịu tội ! “ Phương Tiểu Thư cố ý hù dọa hắn, giả bộ muốn khóc che giấu ánh mắt, vụng trộm quan sát phản ứng của anh, quả nhiên thấy bộ dáng sốt ruột của anh trong mấy tháng qua, đang xem Bạc Yến Thần trực tiếp đứng lên chạy về phòng cậu, anh lại cảnh giác quan sát không khí trong phòng bếp, xác định Nhan Nhã cùng Bạc Thanh không có ra ngoài mới lại nhớ tới Phương Tiểu Thư bên người.
Phương Tiểu Thư đang muốn hỏi anh muốn làm sao, anh liền cúi đầu hôn lên môi cô, trắng noãn rang nanh dùng sắc rất nhỏ cắn cánh môi của cô, trong lúc mang thai rất mẫn cảm cùng nhu cầu mãnh liệt, Phương Tiểu Thư lập tức tước vũ khí đầu hàng hai tay của cô ôm lấy