XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

ứng của anh, cô cảm giác được anh nhẹ nhàng giúp đỡ đầu cô, cũng không kháng cự hành vi của cô, vì thế cô đẩy anh ra, rất dễ dàng đẩy anh ngã trên giường, sau đó khỏa thân trên đi đến bên hông anh, nửa quỳ ở giữa hai chân anh, cầm gì đó vẫn nắm trong tay chậm rãi ngậm vào miệng.
Bạc Tể Xuyên rốt cuộc là vô cùng rụt rè , dường như anh thực ngượng ngùng với những chuyện này, như là định mở miệng ngăn cản, nhưng lại không quá bỏ được dừng lại loại hưởng thụ này, vì thế bộ dáng của anh nhìn qua liền trở nên cực kỳ khó xử.
Phương Tiểu Thư rất có cảm giác thành tựu hí mắt cười với anh, trong miệng ngậm vật cứng rắn nóng bỏng gì đó, giằng co một hồi lâu, khi đang nghe thấy tiếng thở dốc của anh tăng thêm, chậm rãi buông lỏng ra miệng.
Cô lau quệt dấu vết khả nghi ở khóe miệng, hơi nghiêng về phía trước, dùng bộ ngực đầy đặn đem vật gì đó cứng rắn như trước kẹp ở trung gian.
Cô dùng ngữ khí muốn được khen ngợi nói: "Anh xem, anh rất tốt với em em cũng sẽ đối xử với anh thật tốt, em đối xử với anh thế này được chứ?"
Tính mềm dẻo của thân thể cô không tệ lắm, dáng người cũng không có bất kì địa phương nào có thể soi mói, nhất là bộ ngực trắng nõn mềm mại.
Bạc Tể Xuyên dại ra nhìn bộ ngực trắng nõn mềm mại của cô đang kẹp vật cứng rắn của anh ở bên trong, màu sắc ở chỗ đó của đàn ông cùng phụ nữ có một ít chênh lệch, hiệu quả trên thị giác làm cho anh căn bản không có biện pháp phục hồi lại tinh thần, vẫn là một câu nói của Phương Tiểu Thư làm cho anh không thể không trở lại hiện thực.
Động tác từ trên xuống dưới của Phương Tiểu Thư bỗng nhiên tạm dừng một chút, cúi đầu dừng ở vật gì đó giữa bộ ngực, thở hổn hển nói: "Thật nguy hiểm..."
Bạc Tể Xuyên đau khổ ngẩng đầu lên, từ chỗ sâu nhất trong thân thể phát ra tiếng rên rỉ, hiển nhiên đã muốn bất cứ giá nào.
...
Sau đó, thần kinh của Bạc Tể Xuyên thực trì độn như trước, giống như một dạng di chứng, sau khi tắm rửa xong nằm trên giường, cầm quyển sách đọc ở chỗ kia, cũng không nói chuyện đưa cô đi ra ngoài tản bộ sau khi ăn cơm xong lúc giữa trưa, tựa vào đầu giường nhìn chằm chằm văn bản, lại sau một lúc lâu cũng không lật trang giấy.
Khi Phương Tiểu Thư tỉnh lại, liền thấy bộ dáng dại ra của anh, cô nâng tay lấy quyển sách ở trên tay anh, đầu gối lên trên đùi anh, híp mắt hỏi: "Anh nghĩ cái gì thế?"
Bạc Tể Xuyên chậm rãi tỉnh lại, mím môi nhìn cô, sau một lúc lâu mới hỏi: "Từ khi nào thì em bắt đầu yêu anh?"
...Người đàn ông này lại đang rối rắm vấn đề này .
Phương Tiểu Thư nhịn không được cười lên tiếng, nhẹ nhàng "Ừ?" Một tiếng, chế nhạo nhìn anh.
Bạc Tể Xuyên thấy vậy, không có biểu tình gì gật đầu, ánh mắt như trước mất đi ánh sáng: "Tốt, anh đã biết, em căn bản là không yêu anh."
Phương Tiểu Thư bất đắc dĩ sờ sờ mặt anh: "Vậy anh còn hỏi?"
Bạc Tể Xuyên kháng cự quay đầu, vuốt ve tay cô rụt rè nói: "Thử vận khí mà thôi, hiển nhiên vận khí của anh cũng không tốt."
Phương Tiểu Thư thật sâu chấp nhận: "Đúng vậy, vận khí của anh mà tốt sẽ không gặp anh."
Bạc Tể Xuyên quay đầu lại nghiêm túc nhìn cô, sửa đúng nói: "Đây là hai cái vấn đề hoàn toàn khác nhau, anh không cần lẫn lộn."
Phương Tiểu Thư lại không để ý đến ngữ điệu của anh, chính là lẳng lặng nhìn anh, còn thật sự phun ra ba chữ: "Anh yêu anh."
"... Ừ?" Cái này Bạc Tể Xuyên lại phản ứng trì độn.
Phương Tiểu Thư thở dài, nhéo nhéo hai má của anh, nặn ra một vết hồng, trên thực tế cô đã sớm muốn làm như vậy, một người nghiêm túc rụt rè như vậy, khi bị niết mặt phản ứng sẽ là cái gì dạng đâu?
Hiển nhiên phản ứng của Bạc Tể Xuyên cùng đại đa số đàn ông đều không sai biệt lắm, anh hơi phiền chán bắt lấy tay cô, nhìn chằm chằm cô dùng ánh mắt ý bảo cô giải thích rõ ràng nghi hoặc của anh.
Kỳ thật có cái gì đáng nghi hoặc đâu, sự tình không đều xảy ra trước mắt sao?
Phương Tiểu Thư mỉm cười, dịu dàng nói: "Anh nói anh làm người duy nhất đi vào trong lòng em, như thế nào liền một điểm đều không biết em đâu?" Cô cầm lại tay anh, thanh âm nặng nề, mang theo sức thuyết phục rất mạnh, "Kỳ thật em vẫn đều rất sợ hãi, căn bản em không lợi hại như biểu hiện bên ngoài như vậy, nhưng mà chỉ khi ở bên cạnh anh, em mới thật sự mạnh mẽ, mà không phải giả vờ."
Chỉ khi ở bên cạnh anh, mới giống như tất cả băn khoăn cũng không tồn tại.






Bởi vì Phương Tiểu Thư đang mang thai, nên Bạc Tể Xuyên không thể không lo lắng, tất cả tinh thần của anh đều tập trung trên người cô, đến kì nghỉ tết âm lịch, sự tình vẫn chưa chấm dứt.
Bạc Tể Xuyên không hề sốt ruột, năm trước văn bản của trung ương đưa xuống, qua năm mới Bạc Tranh liền đi công tác ở trung ương, nếu như không có chuyện gì xảy ra, qua mấy năm nữa, người ở vị trí cao nhất kia về hưu, ông rất có thể sẽ thăng chức.
Sau lần đó ở khu biệt thự Lục Hải, Phương Tiểu Thư liền mang thai, tính đến thời điểm giao thừa theo lịch âm thì cô vừa vặn mang thai được bốn tháng, và đã có thể thấy rõ bụng.
Đứa bé rất khỏe mạnh, cứ đến thời gian kiểm