Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.
hính thu hút mọi ánh nhìn, nhưng trong lòng lại rất rối bời.
Hai người đứng bên nhau, cô thừa cơ lén véo mạnh Giang Dục Phong một cái để cảnh cáo anh không được tiếp tục bịa chuyện nữa, nhưng bàn tay lại nhanh chóng bị anh nắm chặt. Sắc mặt vẫn không đổi, anh ôm chặt lấy cô, cô thực sự không có cách nào để thoát khỏi, chỉ đành ngẩng nhìn.
Người dẫn chương trình rất tinh mắt, chú ý đến từng động tác nhỏ của hai người, anh ta cười nói: “Tình cảm hai bạn tốt như vậy, hôm nay lại là lễ Tình nhân, không thể nhận xong giải thưởng rồi bỏ đi đâu đấy!”. Chắc là hiếm khi mới gặp được cặp trai tài gái sắc thế này, nên anh ta không muốn dễ dàng bỏ qua, cũng nhân tiện vì mọi người mà nghĩ cách giành lấy phúc lợi: “Tôi thấy hay là thế này, hai người hãy hôn nhau kiểu Hollywood đi, ba phút, các bạn thấy thế nào?”.
Trong giây lát, toàn hội trường vang lên tiếng hò reo vang dội, còn có cả tiếng hét và tiếng huýt sáo đầy phấn khích.
Nhiếp Lạc Ngôn toát mồ hôi, nói vào micro: “Lâu như vậy, sẽ ngạt thở mất”, càng khiến mọi người cười to hơn.
Người dẫn chương trình cũng cười theo, nói rất hùng hồn: “Người đẹp đã có ý kiến như vậy, thôi thì rút ngắn thời gian một chút, một phút! Ít nhất là một phút!”.
Cô còn chưa kịp phản đối, thì Giang Dục Phong đã quyết định: “Chỉ năm giây thôi, quá lâu sẽ không thú vị, hơn nữa, cũng không cần theo kiểu Hollywood, kiểu Trung Quốc chẳng phải sẽ tuyệt hơn sao?”.
“Gì?” Cô ngạc nhiên, lập tức quay ra nhìn anh, vừa dứt lời thì đã bị anh kéo vào lòng.
Cánh tay anh ôm chặt lấy vai Nhiếp Lạc Ngôn, bờ môi ấm áp, mềm mại bỗng đặt lên môi cô, khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc, nỗi vừa ngẩng đầu lên cô đã có thể nhìn thấy đôi mắt đen láy như hai viên ngọc sáng.
Trong đôi mắt ấy như có hai đốm lửa nhỏ đang bập bùng nhảy múa, lại giống như hai vì sao sáng nhất trên trời khiến bất kỳ ai cũng không thể rời mắt. Đột nhiên đầu óc cô tê dại, môi anh đã kề vào môi cô, xúc cảm ấy thật quen thuộc biết bao, quen thuộc tới mức khiến cô không hề kháng cự, chỉ cảm thấy thế giới xung quanh như dừng lại vài giây, sau đó mọi thứ lại trở về nguyên trạng, tiếng hò reo ồn ào một lần nữa ập tới từ bốn phương tám hướng như nước triều dâng…
Một cô gái mảnh mai, dịu dàng bị ôm chặt bởi người đàn ông cao dong dỏng, hình bóng của hai người dưới ánh đèn trở nên vô cùng hài hòa, cảm giác mỗi đường cong đều gần kề, hòa hợp như duyên trời sắp đặt.
Phía dưới có người ngạc nhiên, có người ngưỡng mộ. Cùng lúc môi anh rời khỏi môi cô, cô đã nghiến răng nói khẽ: “…Anh là đồ khốn!”. Nhưng anh chỉ cười thản nhiên như không có chuyện gì, sau đó nhận giải Nhất từ chỗ người dẫn chương trình, rồi kéo cô xuống bục.
Đây là lần đầu tiên trong đời Nhiếp Lạc Ngôn làm chuyện này trước đông đảo mọi người, khuôn mặt nóng bừng từ khóe miệng tới tận mang tai, mặc dù đã đi xuống nhưng cô vẫn cảm nhận thấy vô số ánh mắt vẫn đang dán chặt vào mình.
Cô nghĩ, không nên ở đây lâu nữa!
Nghĩ là làm, cô vội vàng bỏ đi như thể bỏ trốn.
May mà đi đôi bốt cao, nên Nhiếp Lạc Ngôn mới có thể đi nhanh được như vậy. Lúc về tới khách sạn rồi đến trước cửa phòng, Giang Dục Phong mới đưa chiếc hộp màu đỏ đó cho cô.
Nhưng khi mở ra xem, cô lập tức thắc mắc: “Tại sao chỉ có một chiếc?”. Trong chiếc hộp nhung chỉ còn một chiếc nhẫn nữ nằm đơn độc.
Anh chỉ rướn mày hỏi: “Em cần chiếc nhẫn nam làm gì? Anh lấy nó rồi”.
“Vừa rồi chẳng phải anh coi thường nó lắm sao?” Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy người này vô cùng thất thường, không kìm được nên dùng luôn lời của anh để trả đũa: “Nếu muốn, có thể ra ngoài mua một chiếc là xong”.
“Nhưng giờ anh đổi ý rồi”, anh cười rất đắc chí, “Hóa ra cảm giác được trúng thưởng rất tuyệt”.
Không nhắc tới thì thôi, hễ nhắc tới lại khiến cô cảm thấy xấu hổ và vô cùng tức giận.
Phải biểu diễn ôm hôn nồng cháy trước đám đông là chuyện trước đây cô chỉ nhìn thấy trong phim ảnh, hồi đó có lẽ do đang ở độ tuổi thiếu nữ trẻ trung nên cảm thấy cảnh tượng ấy rất đỗi lãng mạn và đáng để mong ước, nhưng hôm nay khi thực sự là người trong cuộc thì mới biết sự việc không giống như những gì mình tưởng tượng.
Cô không nén được giận dữ vớ lấy găng tay đánh vào người anh, nhưng anh đã nhanh nhẹn tránh được.
Anh vẫn cười: “Ở chốn công cộng, dù gì em cũng nên giả làm thục nữ đi chứ!”.
Lại còn thực nữ gì nữa? Thể diện của cô đã bị anh phá tan hết rồi.
“Em dám nói là em không hề muốn có cặp nhẫn đó không? Thực ra em nên cảm ơn anh mới phải, để hoàn thành tâm nguyện của em, anh đã phải hy sinh rất lớn đấy”.
Anh nói khoác mà không ngượng miệng, cô liền giả bộ nhếch môi cười, một tay thuận thế vỗ nhẹ lên lưng anh, cố ý nói: “Vậy đã khiến anh bị ấm ức rồi”.
Thực ra đây chỉ là hành động bản năng, ý định ban đầu của cô chỉ là muốn chế giễu anh, ai ngờ ánh mắt anh khẽ nhìn xuống, rồi đột nhiên vòng tay ôm chặt lấy cô.
Mùa đông lạnh lẽo của Giang Nam, cùng màn đêm mịt mùng đang ôm chặt cả thành phố này, nhưng hành lang lại ấm áp v