Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/548 lượt.
m trí vào việc chống đối anh.
Nhưng trong hoàn cảnh không thông đường thuộc lối như cô, bất luận thế nào anh cũng không thể bỏ mặc cô một mình rồi khệnh khạng bỏ đi như thế được.
Men theo bờ hồ, trên khắp con phố là những quán bar và quán cà phê san sát, chỉ cần tùy ý đẩy một cánh cửa là sẽ ập ngay vào không gian với tiếng nhạc ồn ào.
Sau đó Nhiếp Lạc Ngôn mới chậm chạp nhận ra rằng, hôm nay là một ngày đặc biệt.
Nhân viên phục vụ đầu tiên mang hoa hồng tới tặng, tiếp đó nhét vào tay cô một mẩu giấy tròn có đánh số, mỉm cười nói: “Lát nữa sẽ có trò chơi.”
Không gian được bày biện một cách tinh tế mà lãng mạn, xung quanh bục cao giữa quán còn được xếp đầy hoa và bóng bay hồng.
Nhiếp Lạc Ngôn nhìn hàng chữ tiếng Anh được dán ở chỗ dễ nhìn nhất dưới ánh đèn, mới chợt nhớ ra: “Hôm nay là ngày mười bốn?”
Giang Dục Phong gọi nước hoa quả, đồ ăn vặt và hai lon Heineken, anh đưa cho cô một lon, rồi khẽ chạm lon với cô, thoáng cười, nói: “Chúc em ngày lễ vui vẻ”.
Hình như lễ tình nhân năm trước, cô cũng ở bên anh.
Hôm ấy thư ký của anh đặt trước chỗ ở nhà hàng cho hai người, ăn xong cô còn nhận được quà của anh, một chiếc vòng tay nạm kim cương, là kiệt tác của người chế tác đá quý số một thế giới, những viên kim cương tinh xảo được điểm xuyết xem ra còn lấp lánh, rực rỡ hơn hàng nghìn hàng vạn vì sao tinh tú trên bầu trời.
Nhưng cô chỉ nhìn một cái, rồi lại đẩy trở lại.
Anh rướn mày, có vẻ rất ngạc nhiên: “Sao vậy? Em không thích?”.
Cô lắc đầu.
“Sao lại không thích? Linda nói đây là mẫu mới nhất của năm nay, vừa mới xuất hiện trên thị trường đã nhận được những phản hồi rất tích cực.” Anh nhìn cô như thể không tin nổi, có cô gái không hề rung động trước tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ thế này sao?
Nhưng cô có vẻ mất hứng, cười cười rồi chỉ hỏi: “Linda nói thế? Thứ này không phải anh tự đi mua sao?”.
Anh sững người, nói lý lẽ: “Em không phải không biết là những việc đại loại thế này đều do cô ấy giải quyết thay anh mà”.
Đúng, cô biết điều này.
Thực ra không cần hỏi lại, nhưng dường như trong khoảnh khắc vừa rồi, cô không thể kiềm chế cảm xúc của mình.
Chính cô cũng không biết rốt cuộc mình bị sao nữa, tại sao lại chú ý tới chuyện nhỏ nhặt này.
Rõ ràng từ trước tới giờ cô không để ý, bất luận anh tặng cô quà gì, giày dép cũng được, đồ trang sức đá quý cũng xong, thậm chí có một lần anh còn nói muốn mua cho cô một chiếc xe và cuối cùng cô không đồng ý, nhưng những món quà nhỏ anh tặng, cô chưa bao giờ hỏi có phải đích thân anh chọn không.
Bởi vì đa phần không phải do anh chọn. Anh chẳng hứng thú gì với việc này, điều này cô biết rõ.
Nhưng chỉ có duy nhất lần này, cô như bị trúng gió nên mới đột nhiên quan tâm đến vấn đề ấy.
Sau đó cô vẫn kiên quyết từ chối, một mực nói: “Quá đắt, em không muốn”.
Dường như Giang Dục Phong cũng không thể hiểu nổi, nét mặt chẳng còn vẻ hứng thú, bữa tối trong ánh nến lãng mạn đã kết thúc một cách buồn bã.
Cũng chính vào ngày hôm đó, muộn hơn lúc ở quán một chút, cô đã đẩy anh ra khi nằm trên giường.
“Em làm gì vậy?”, trong bóng tối nghe giọng anh bực bội khác thường.
Cô ngồi bật dậy, nhặt nhạnh quần áo trên sàn, vừa mặc lên người vừa nói: “Em muốn về nhà”.
Người trên giường hồi lâu không thấy động tĩnh gì, cô liền đẩy cửa ra về.
Dường như sau lần đó, quan hệ giữa họ xấu đi trông thấy, đã cố gắng duy trì thêm một thời gian, nhưng cuối cùng cũng chia tay.
Hôm nay vừa tròn một năm, hai người họ lại tình cờ ngồi cùng nhau.
Những hồi ức đó cứ từ từ xuất hiện, người dẫn chương trình đứng trên bục cũng bắt đầu chương trình giao lưu của mình.
Vào ngày này, những người ra ngoài chơi phần lớn là các cặp tình nhân trẻ, họ còn tự nguyện lên sân khấu chơi trò chơi, tất cả đều là những nam thanh nữ tú chừng hai mươi tuổi. Vì thế họ chơi rất thỏa thích, dường như không phải lo lắng bất cứ điều gì.
Ở độ tuổi này, vốn cũng chẳng có gì phải lo nghĩ, nhưng riêng cô, nay nhớ lại mới biết khoảng thời gian được vui chơi thỏa thích nhất đã giao hết cho một người, từ đó lúc nào cũng phải sống e dè, cẩn thận, hơn nữa còn phải dẹp hết ngọt ngào và đắng cay, bởi không có ai cùng chia sẻ hoặc gánh vác, bởi vì đó là mối tình đơn phương, vô vọng.
Lúc này trên bục cao giữa sân khấu, ánh đèn sáng chiếu rọi từng khuôn mặt trẻ trung phơi phới, trên mỗi khuôn mặt ấy đều không che giấu được niềm vui và phấn khích, họ nắm chặt tay người bên cạnh cùng tận hưởng giây phút hân hoan như thể xung quanh không còn ai khác nữa.
Có lẽ do Nhiếp Lạc Ngôn nhìn quá say sưa, kết quả là chỉ nghe thấy tiếng Giang Dục Phong vang lên bên tai: “Xem ra em rất ngưỡng mộ họ?”.
Vì khoảng cách rất gần nên khiến cô giật mình, bất giác liếc anh một cái như quở trách, nhấp một ngụm bia xong mới đáp: “Đâu có”. Chỉ là bỗng có chút tiếc nuối, tiếc nuối vì bản thân chưa bao giờ được nếm trải thứ tình cảm chân thực, trong sáng trong những năm tháng ấy.
“Đương nhiên em sợ rồi!” Cô trừng