Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.

cảnh tượng này rất hấp dẫn, có chút gì đó giống như cảnh được đạo diễn đặc biệt dàn dựng trong phm Hồng Kông cổ trang, thực sự hấp dẫn.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt, dường như còn có thể nhìn thấy những sợi tóc bên cổ anh khẽ bay.
Nhiếp Lạc Ngôn xỏ dép, tiếp đó bật ngọn đèn chiếu sáng nhất ở góc tường lên, cô thấy anh có vẻ không kịp thích ứng lắm, chỉ hơi nghiêng đầu rồi nheo nheo mắt.
Tóc cô vẫn ướt, cũng ngại dùng máy sấy, chỉ tiện tay chải qua loa vài cái, sau đó nói: “Đi thôi”. Dường như có chút khó chịu, cô giơ tay vớ lấy chiếc gạt tàn thủy tinh trên bàn trà đẩy về phía trước: “Tốt hơn hết là anh ra ngoài mà hút, đừng làm ô nhiễm không khí ở chỗ em nữa”, giọng nói cứng nhắc, như thể nếu anh không làm theo, cô thực sự sẽ đuổi anh ra ngoài.
“Trước đây em có ghét thứ này thế đâu.” Nói xong Giang Dục Phong đứng thẳng dậy, dụi điếu thuốc đang cháy được nửa.
Có ai dám tức giận sai khiến anh thế này đâu chứ? Nhưng mức độ chịu đựng của anh đối với cô gái này, đôi khi đã đạt tới mức khiến bản thân anh cũng không thể tưởng tưởng được.
Nhưng rõ ràng là, anh càng dễ dàng với cô thì cô càng quá quắt.
Lúc đi ra cửa, cô thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại nói: “Không cần phiền ngài nữa, tự tôi sẽ xuống tìm đồ ăn”.
Từ lúc ra ngoài dự bữa tiếp đãi của đối tác, Giang Dục Phong đã bắt đầu quan tâm tới cô, đến khi không gọi được điện thoại anh cảm thấy bồn chồn lo lắng, nên bữa tiệc vừa kết thúc đã vội vàng về đây và đứng trong phòng chờ cô tắm rửa. Tất cả những gì anh làm, hoàn toàn chỉ vì lần ngoài ý muốn hôm đó khiến anh bỗng phát hiện được tình cảm của mình dành cho cô, đó chính là cảm giác hoảng hốt nhận ra, trực giác mách bảo anh phải đối xử với cô tốt hơn nữa. Đến cả lần công tác này, nguyên nhân chính cũng là vì cô.
Bởi anh nhớ, trước đây có một lần cô đang xem một bộ phim truyền hình nào đó, thế là vô tình nói đi nói lại rằng nơi mình muốn đi du lịch nhất chính là Chu Trang và Ô Trấn. Cô rất ít khi nũng nịu hoặc thỉnh cầu anh làm việc gì, bản thân anh lại chẳng có hứng với việc này, nên nghe qua rồi thôi.
Nhưng anh vẫn luôn nhớ.
Lần này có cơ hội, anh đã nhanh chóng nhớ ra câu chuyện vặt vãnh ấy.
Đã sống được gần ba mươi năm, thực ra anh không thể quen với việc toàn tâm toàn ý yêu chiều một người con gái, bởi từ trước tới giờ luôn luôn là những người bên cạnh phải chiều theo ý anh. Vậy mà giờ đây, anh như trúng tà, tâm hồn mê mẩn, bỗng dưng một lòng một dạ muốn đối tốt với cô.
Chỉ đối tốt với một mình cô mà thôi.
Dường như đến cả bản thân anh cũng không thể kiểm soát nổi ý nghĩ này.
Chính vì vậy, anh kìm nén, không đập cửa vì nổi giận rồi bỏ đi, mà cùng Nhiếp Lạc Ngôn bước vào thang máy.
Nhưng cô gái này vẫn vô cùng ương bướng như thế, thậm chí còn không thèm nhìn thẳng anh lấy một cái.
Trên tấm cửa kính sáng loáng in rõ hình bóng của hai người, thấy cô đến N lần tránh ánh mắt anh như không hề có việc gì, Giang Dục Phong rướn mày hỏi: “Có việc gì thế?”.
“Cái gì mà có chuyện gì?”
Anh biết cô rất có năng khiếu giả ngây giả ngô, nên cũng không muốn vòng vo, liền hỏi thẳng: “Người nào đã đắc tội với em thế?”.
“Đâu có.” Cô vẫn không nhìn anh, cúi xuống như thể rất chăm chú nghiên cứu hoa văn trên tấm thảm vậy.
Anh cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đã không còn nữa, liền mở miệng, đang định lên tiếng thì thang máy “tinh” một tiếng rồi dừng lại, cửa mở ra, bỗng chốc có một đám người ùn vào.
Chắc đều là khách của khách sạn, cũng có lẽ chỉ là đám người rủ nhau đi ăn đêm, không gian khép kín trong giây lát trở nên vô cùng chật chội.
Nhiếp Lạc Ngôn lùi về phía sau theo bản năng, tiếp đó có cảm giác một cánh tay khẽ đặt vào eo. Trong hoàn cảnh thực ra Nhiếp Lạc Ngôn biết anh làm vậy chỉ để bảo vệ cô, nhưng vẫn gằn giọng nói: “Buông ra”.
Giang Dục Phong khẽ nhíu mày, đuôi mắt dài đẹp khẽ nhíu lại, trông bộ dạng không vui vẻ chút nào.
“Không biết lòng người tốt”, quả nhiên anh lập tức phản bác.
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Thực ra Giang Dục Phong cũng nhận thấy tâm trạng của cô dường như có chút vấn đề, có lẽ bắt đầu từ sau khi xuống máy bay, bởi trước khi lên máy bay, họ còn nói chuyện với nhau trong phòng chờ. Khi ấy mọi chuyện vẫn bình thường, vậy mà không lâu sau cô lại như biến thành người khác. Anh thậm chí còn hoài nghi có phải cô cố ý không nghe điện thoại của mình.
Quá khó để nắm bắt được tâm tư phụ nữ, huống hồ anh từ trước tới giờ chưa bao giờ lấy lòng người con gái nào, tinh lực dùng vào việc này đã ít lại càng thêm ít, lúc này anh vừa thấy bất lực, lại vừa có chút buồn bực.
Ra khỏi khách sạn, Nhiếp Lạc Ngôn đột nhiên thay đổi ý định, cô tới chỗ nhân viên bảo vệ hỏi đường, sau đó đi tìm quán bar ở gần đó.
Giang Dục Phong sầm mặt, anh cảm thấy mình thật lắm chuyện, việc gì cũng muốn quản: “Bữa tối em còn chưa ăn, bây giờ lại chạy tới quán bar, coi chừng bị đau dạ dày đấy.”
Cô có vẻ hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn anh, nói: “Trong quán bar cũng có đồ ăn, sợ gì chứ”.
Hình như cô luôn để tâ