Tác giả: Chiêm Qua
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 134966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/966 lượt.
, “Đương nhiên, mình phải đi chứ. Tiểu Mỹ ra khỏi nhà bọn mình cũng sẽ đi theo.”
Bình Tử, “Thôi anh đi nấu cơm vậy!”
Trong quán café.
Khi Văn Văn, Đường Đường và Bình Tử đến, Phong Phong đang ngồi ở một góc không xa. Ba người cùng nấp vào một chỗ khó bị để ý rồi gọi nước uống, họ còn đặt tờ tạp chí để che mặt.
Bình Tử ghé sát nói, “Mình tò mò thế này cô ấy có giận không nhỉ?”
Văn Văn: “Chúng ta quan tâm đến cô ấy thôi, nhỡ đâu tên kia ức hiếp gì thì sao.”
Bình Tử: “Đây là chỗ công cộng, anh nghĩ hắn không dám làm gì đâu. Hơn nữa, Tiểu Mỹ không đi ức hiếp người khác là may rồi!”
Đường Đường: “Anh còn nhiều lời nữa thì về trước đi, có ai bắt đi theo đâu.”
Anh quay sang nhìn Đường Đường bằng ánh mắt không phục nhưng cũng không nói gì nữa.
Văn Văn nói: “Cậu có nghe nhầm quán không? Sao mãi không thấy cô ấy đâu?”
Đường Đường: “Mình nghe nhầm làm sao được. Phong Phong còn ở đằng kia kìa. Cô ấy cố tình đánh vào tư tưởng, đến muộn để càng gây sức ép cho đối phương thôi.”
Văn Văn cười, “Hiểu nhau quá nhỉ? Nếu cô ấy đã không sợ bị thiệt thì mình còn đến làm gì?”
Đường Đường vẫn bướng bỉnh, “Đừng có nói với mình là cậu cũng không tò mò đấy nhé. Mình muốn biết một đứa mưu trí như cô ấy sẽ xử trí gã đàn ông rác rưởi đó thế nào.”
Bình Tử thở dài, “Được rồi!” Thế rồi ba người cùng im lặng.
Tiểu Mỹ đến với khuôn mặt rạng rỡ, phong cách thướt tha. Nhìn thấy cô Phong Phong bèn đứng ngay dậy, cười và mở rộng vòng tay ôm cô.
Cô tiến lại gần, né tránh cái ôm kia rồi ngồi xuống, gọi ngay một tách cà phê.
Phong Phong ngạc nhiên, “Em sao vậy? Ai làm cục cưng của anh phải bực mình à?”
Cô cười phơi phới, “Đâu có, dạo này em vui lắm.”
Phong Phong ngồi xuống, “Vậy sao không cho anh ôm? Em không biết dạo này anh vất vả thế nào đâu? Vì tương lai hai đứa mình, anh đã ra sức để kiếm tiền!”
Cô châm một điếu thuốc dành cho phụ nữ, hít một hơi vào rồi cười nhẹ: “Anh vất vả thế nào? Kể em nghe!”
Anh ta lắc đầu thở dài, “Vì tương lai bọn mình, anh nỗ lực làm việc, đến mọi nơi để tìm cảm hứng. Nhưng vì em, mọi điều anh làm đều rất đáng!”
Cô chỉ khẽ gật đầu.
“Anh trai em đang đầu tư vào công ty đó đã xem qua báo cáo của anh chưa? Thấy thế nào? Bìa ngoài anh làm tuyệt lắm phải không? Nhất định sẽ là một vốn bốn lời.”
Cô vẫn chăm chú hút thuốc.
Phong Phong lại tự nói: “Thậm chí, anh đã liên lạc với mấy người bạn bên Nhật, họ còn liên hệ giúp anh sân biểu diễn lưu động. Buổi ra mắt album lần này nhất định sẽ có hiệu quả, lại còn hai tác giả là bạn của anh nữa, họ bây giờ đều là những tác giả có tiếng đấy, để họ viết ca khúc cho anh, công ty anh trai em nhất định sẽ kiếm lời tốt!”
Văn Văn hừ một tiếng.
Bình Tử buông một câu: “Hóa ra mấy chữ “vô liêm sỉ” là như vậy!”
Đường Đường khẽ thở dài, còn hai người kia không nói gì nữa, chỉ chăm chú nhìn biểu hiện của Phong Phong.
Tiểu Mỹ gật đầu, nói nhạt: “Mặc dù công ty hợp pháp là của em, nhưng vốn đầu tư do anh trai cùng mấy người bạn bên Úc hùn vào. Vì vậy em vẫn phải bàn với họ nhiều hơn nữa!”
Phong Phong lấy chiếc thìa định khuấy cục đường bỏ thêm vào tách cà phê cho cô nhưng cô ra hiệu không cần.
Anh ta cười lấy lòng, “Như em nói, công ty là của em, vậy không phải chỉ cần em nói một câu là được sao?”
Cô vẫn giữa nguyên tư thế không nhanh chẳng chậm, “Chi phí sang Nhật giới thiệu album công ty vẫn chưa đưa vào danh sách cần chi thì anh vội gì chứ? Hay là anh định bỏ tiền túi ra để làm?”
“Đương nhiên anh không thể rồi. Nhưng anh đã tìm được đối tác, họ đồng ý sẽ ủng hộ show diễn của anh bên đó, đồng thời phụ trách hỗ trợ làm các thủ tục để biểu diễn.”
Tiểu Mỹ thở dài, “Anh muốn dựa vào cha vợ thì phải đối xử với khuê nữ nhà người ta tốt một chút, chứ chân trong chân ngoài thế này không thấy phụ lòng Lệ Tử hay sao?”
Phong Phong đờ người ra.
Cô bỏ mẩu thuốc lá xuống thay điếu khác: “Tháng trước sang Nhật để liên hệ mấy chuyện cho show diễn không phải tranh thủ tổ chức lễ đính hôn sao? Ba vợ anh là Hoa kiều Nhật Bản, ông ta mở cửa hiệu buôn bán ở bên đó cũng chẳng dễ dàng gì. Anh thề non hẹn biển gì với con người ta, khiến ông ta bán phắt ngay cửa hiệu để ủng hộ anh ra show diễn bên Nhật. Nhưng vừa về nước một phát anh đã qua cầu rút ván, lại còn định vu oan giá họa Đường Đường dụ dỗ anh. Điều này chẳng phải quá bất công với vị hôn thê của anh sao?”
Cô nói một hồi, không chỉ Phong Phong mà còn cả ba người đang nghe trộm kia cũng quay lại sững sờ nhìn nhau.
Phong Phong đờ một lúc rồi hỏi lí nhí: “Em biết chuyện được bao lâu rồi?”
“Khoảng ba tháng trước. Hôm đó, anh uống say rồi đưa tôi về nhà. Tôi đột nhiên muốn lên blog nên dùng tạm máy tính của anh. Vừa bật máy lên thì mấy tin nhắn MSN của anh hiện ra, “Cưng ơi, em đang đợi anh…” Tôi hiếu kỳ nhảy vào đọc phần lịch sử tin nhắn, mấy lời đường mật ve vãn các cô em của anh đều ở đó.”
Anh ta không nói gì, ngầm như đã thừa nhận.
“Đột nhiên tôi nhớ đến hòm mail của anh dung lượng tới 2G, bình thường anh đều dùng mail đó để viết cho tôi. Hiế