Tác giả: Chiêm Qua
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 134895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/895 lượt.
y đối phương và giới thiệu, “Tôi là…”
“Lý Cường! Tôi thấy có ảnh của anh trong album ảnh của cô ấy!” Người kia cũng giơ tay ra và bắt tay anh.
Thu Nhược Thủy đứng sang một bên rồi mỉm cười, “Anh vừa bước vào đây ban nãy có nghe một người khách nữ nói rằng, Anh ấy thích phong cách này nhất, tôi nhất định phải mua nó bằng được. Xem ra người khách ấy thích cặp đèn này lắm, có lẽ cô ấy muốn mua tặng người khác khiến họ bất ngờ. Em bán nó cho người ta cũng được, mang lại niềm vui cho người khác.”
Nghe thấy điều này, Lý Cường bất giác cười: “Hóa ra cô ấy vẫn quan tâm đến mình.”
Lăng Lăng thấy anh bỗng nhiên mỉm cười như vậy thì hỏi: “Anh làm sao vậy?”
“À!” Anh lại cười vui vẻ, “Em bán cho họ đi. Đó là vợ anh và người anh em của vợ anh đó. Xem ra cô ấy rất thích, cô ấy cũng biết anh thích nên muốn mua bằng được cho anh.”
Lăng Lăng như bừng tỉnh, “Em biết ngay mà, với những gì hiểu anh, cặp đèn này anh không thể không thích. Hóa ra hai người đã nên vợ chồng rồi, anh có tiến bộ đó.”
Anh tự hào gật đầu: “Ừ, cô ấy rất hiểu được tính cách của anh!”
“Người bạn đi cùng vợ anh em thấy quen mặt lắm.”
“Anh ta là bạn của vợ anh đồng thời cũng là tác giả ký hợp tác của nhà xuất bản – Tên là Bình Hoành.”
“Hóa ra vợ anh cũng giao lưu với những nhà thơ lớn à! Tòa soạn của cô ấy còn ký hợp đồng với Lâm Tiểu Đường – là tiểu thuyết gia có tiếng, em rất thích truyện của Lâm Tiểu Đường.”
“Ha!” Lý Cường cười đắc ý hơn, “Bình Hoành là tác giả được chỉ định của Việt Như My, còn Lâm Tiểu Đường là tác giả chỉ định của vợ anh. Dạo gần đây Lâm Tiểu Đường ra sách đều là do vợ anh chịu trách nhiệm biên tập. Vợ anh, Lâm Tiểu Đường và Việt Như My sống với nhau dưới một mái nhà, thân đến mức có thể mặc chung một cái quần được…”
Thu Nhược Thủy kinh ngạc, “Bình Tử? Có phải là Bình Tử đó không? Trước đây tôi với anh ấy là bạn qua thư. Sau đó anh ấy nói lên Bắc Kinh thì chúng tôi cũng mất liên lạc nhau luôn. Việt Như My là người biên tập của anh ấy à? Tôi ngạc nhiên quá!”
Lý Cường ngạc nhiên: “Thế nào cơ?”
Thu Nhược Thủy tiếp lời: “Việt Như My là nữ văn sỹ phải không? Làm gì có tên của nam lại mềm mại như thế. Văn của cô ấy rất cô đọng xúc tích, có ý tưởng và quan điểm, không giống với giọng của những người khác. Văn phong rất sâu lắng, sắc bén!”
Lý Cường có chút kinh ngạc, “Tôi biết Tiểu Mỹ chính là Việt Như My, viết sách được hai cuốn rồi, nhưng bán cũng không tốt lắm, chỉ là không để nhà xuất bản bị lỗ thôi.”
Thu Nhược Thủy: “Hai cuốn của cô ấy tôi đều đọc qua rồi, cô ấy là một nhà văn kiệm lời. Ngoài tên ghi ngoài bìa ra, bên trong cuốn sách không chỗ nào giới thiệu thêm về tác giả, do vậy tôi chỉ hiểu được văn phong chứ không biết về tác giả. Đọc văn ban đầu còn nghĩ đây là một người đàn ông trung niên đã trải qua những cuộc bể dâu, nhưng khi nhìn tên mới đoán có thể là một phụ nữ tuổi trung niên. Chẳng ngờ được đây là một nữ biên tập trẻ cùng tuổi với vợ anh. Đúng là không đo được nước biển!”
Lý Cường thấy khó hiểu: “Văn phong của Tiểu Mỹ hay đến thế sao?”
Thu Nhược Thủy: “Không phải vấn đề về hành văn. Cô ấy có hai quyển sách, một là nghiên cứu điểm chung của các đế vương Trung Quốc cổ đại, hai là nghiên cứu sự phát triển chiến lược quân sự Trung Quốc.”
Lăng Lăng cũng kinh ngạc: “Là phụ nữ trẻ tuổi mà cô ấy viết được những chuyện vĩ mô đến thế sao?”
Thu Nhược Thủy, “Ừ, đây chính là điểm anh khâm phục cô ấy. Tuy còn trẻ tuổi nhưng đã nghiên cứu và nắm những vấn đề phát triển vĩ mô và vi mô rất thấu đáo. Cô ấy viết có một đoạn anh rất tán thành – Cô ấy nói văn học cận đại Trung Quốc là duy nhất có thể sánh vai cùng hai nhà tư tưởng lớn Mao Trạch Đông và Lỗ Tấn, Mao Trạch Đông nghiên cứu vĩ mô chiến lược còn Lỗ Tấn nghiên cứu vi mô nhân tính. Không đọc Mao Trạch Đông thì không hiểu được quỹ đạo lịch sử của nước mình, còn không đọc Lỗ Tấn sẽ không biết về nhân tính của người Trung Quốc; nếu không có hai nhà tư tưởng này, thời cận đại Trung Quốc sẽ không có chiều sâu như thế được nữa. Quá thấu đáo!”
Lăng Lăng liếc nhìn chồng, “Như anh cả ngày chẳng phải chỉ nghiên cứu những chuyện đó!” Rồi cô quay sang giải thích với Lý Cường: “Anh ấy đang là giảng viên đại học, bình thường cũng khá thích thơ văn.”
Lý Cường nhìn hai người thắm thiết với nhau như vậy lại nhớ đến hồi cô còn ở bên anh, lúc nào cô cũng nước mắt đầy mặt, còn bây giờ là Văn Văn, chẳng mấy khi được vui vẻ, đấu tranh một hồi, lòng anh thấy rất bi thương.
Thu Nhược Thủy dường như tìm được niềm hứng khởi của mình. Anh quay đầu lại nói: “Hai người nói chuyện với nhau đi nhé, tôi đi tìm Bình Tử rồi tặng họ chiếc đèn, sau đó về nhà xem con gái thế nào. Tôi cũng muốn làm quen với Việt Như My, trường tôi cũng có mấy người phó giáo sư còn thích văn của Việt Như My hơn tôi, đã thế còn đánh cược đây là nhà văn nam đã có tuổi, nếu không cũng là một nữ quân nhân có quân hàm cao. Xem ra việc cá cược này họ thắng không nổi rồi!”
“Được rồi, anh đi đi.” Cô khoát tay ra hiệu bảo chồng đi.
Xe dừng lại ở bãi giữ xe.
Thu Nhược Thủy