Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Kết Hôn Liệu Có Chết?

Không Kết Hôn Liệu Có Chết?

Tác giả: Chiêm Qua

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 134886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/886 lượt.

và Bình Tử tay cầm đèn, còn Văn Văn dẫn đường, họ cùng bước vào căn hộ mới.
Thu Nhược Thủy đùa: “Thế giới này nhỏ thật. Khi gặp Bình Tử không nói, hóa ra Văn Văn chính là tiểu sư muội của mình, trùng hợp hơn Việt Như My lại là người phụ trách biên tập của Bình Tử.”
Văn Văn cũng vui mừng không kém, “Anh vẫn còn nhớ em à? Thực ra em không còn ấn tượng nào nữa.”
Thu Nhược Thủy nói: “Năm đó em dùng tay không cướp được dao, chỉ cần một sợi dây lưng mà quật ngã được cả năm tên, bạn em đến đâu chẳng hết lời tán dương? Người bạn đi cùng em hồi đó chính là bạn gái anh, do vậy anh mới ấn tượng với em đến thế. Không ngờ một người trong số bọn họ có Lâm Tiểu Đường.”
Bình Tử như bừng tỉnh: “Mình nhớ ra rồi, lần trước Đường Đường nói năm đó mấy người bọn em đi Đôn Hoàng du lịch. Đi được nửa đường thì gặp toán cướp, Đường Đường bị bọn chúng bắt làm con tin, sợ đến suýt tè ra quần. Kết quả là Văn Văn cuống quá, lấy ngay thắt lưng ra làm roi, loáng một cái năm tên cướp cùng bị hạ gục. Khi được cứu Đường Đường cũng ngất đi rồi, em với mấy người bạn còn thay nhau cõng về khách sạn còn gì. Hồi đó cô ấy có nặng như bây giờ không? Ha ha ha!”
Văn Văn trợn mắt nhìn Bình Tử, đe dọa: “Anh đến trước mặt cô ấy mà hỏi, xem cô ấy có lấy dao thái rau ra đuổi không! Còn cười trên nỗi đau người khác?”
Bình Tử tiếp tục cười: “Cô ấy cao hơn em nửa cái đầu. Khi ngất đi em còn cõng cô ấy chắc là nặng lắm.”
Văn Văn như chợt nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, bây giờ anh và Chu Chu đã có cháu chưa Thu Nhược Thủy?”
Thu Nhược Thủy mỉm cười lắc đầu, “Anh đã có một cháu gái được ba tuổi rồi, nhưng vợ anh không phải là Chu Chu. Cô ấy đã ra nước ngoài lấy chồng rồi.”
Văn Văn lặng người, chợt nhận thấy mình đã nhiều lời vội vàng xin lỗi.
Thu Nhược Thủy cũng không để ý: “Em là nữ trung hào kiệt, nghĩ cái gì thì nói cái đấy, có gì phải xin lỗi đâu? Nhưng em đoán được vợ anh là ai không?”
Cô lắc đầu.
“Không biết em đã nghe tên của cô ấy bao giờ chưa? Cô ấy là Lăng Ba, anh thường gọi là Lăng Lăng.”
“Lăng Lăng, Lăng Lăng, cái tên… nghe quen quá. Bạn gái cũ của Lý Cường cũng tên như vậy, không đúng, sao lại vừa khéo vậy được?” Nhưng nhìn nụ cười trên môi Nhược Thủy, cô đã nhận được câu trả lời.
Văn Văn cũng cười, “Trước đây em đã từng nhìn ảnh của Lăng Lăng. Hôm nay gặp bà chủ của hiệu bán đèn thấy sao quen thế nhưng không nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu. Em nhớ Lý Cường có mời vợ chồng anh nhưng chỉ nghĩ đến tận hôm cưới mới được gặp hai người.”
Bình Tử nhìn cô gái vô tư như Văn Văn, trong lòng bỗng thấy bùi ngùi.
Văn Văn chợt nhớ ra điều gì, “Đúng rồi. Hôm nay Lăng Lăng có nói cặp đèn này muốn giữ lại để cho bạn cô ấy, không ngờ lại bị em cướp mất. Thật ngại quá.”
Thu Nhược Thủy đáp lại: “Thực ra cô ấy muốn giữ cặp đèn này để tặng em và Lý Cường hôm cưới. Ban nãy Lý Cường có đến quán nói chuyện với vợ anh, thấy em và Bình Tử thực sự rất thích thì anh ấy bảo để cho em lấy.”
Văn Văn lặng đi, lúc đó không biết nói gì.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu, “Bọn em đều là những người tốt, Lăng Lăng cũng vậy.”
Văn Văn hỏi lại: “Sao anh lại nói thế?”
“Anh quen cô ấy được bảy năm rồi. Nhưng chưa một lần nào cô ấy nói lời không hay về bạn trai cũ, chỉ nói là tính không hợp nhau. Anh nghĩ một người con gái hiền hậu như thế có thể tìm ở đâu được? Sau đó bọn anh kết hôn, Lý Cường sợ anh đa nghi nên không tới dự lễ, nhưng bộ ảnh cưới của bọn anh là do anh ấy bỏ tiền thuê người chụp. Người chụp cho bọn anh xem ra cũng rất chuyên nghiệp. Lăng Lăng đến bây giờ vẫn còn hay lôi album ảnh cưới ra ngồi ngắm lại, vẻ mặt mãn nguyện lắm.”
Văn Văn: “Cô ấy thật đáng yêu. Thực ra Lý Cường cũng vậy, chưa bao giờ nói điều xấu về bạn cũ. Chỉ bảo rằng tính anh ấy không tốt nên cô ấy mới bỏ anh.”
Nhược Thủy gật đầu: “Sau này anh nhận thấy cô ấy là người rất lương thiện. Bạn gái cũ Chu Chu của anh đã ra nước ngoài lấy chồng. Năm đó cô ấy về nước và đi mua sắm ngoài phố cùng chồng thì gặp Lăng Lăng, hai người dừng lại trò chuyện rất thoải mái, bây giờ còn là bạn tốt ở trên mạng với nhau nữa, cũng hay trao đổi kinh nghiệm đối phó với chồng nữa chứ.”
Văn Văn nghe xong cười, “Xem ra cô ấy đúng là giỏi thật. Sau này em cũng phải lên mạng để học hỏi cô ấy mới được. Trước đây em cũng không có ấn tượng tốt với cô ấy lắm, nhưng hôm nay nghe anh nói em đã bắt đầu thích cô ấy rồi.”
Thu Nhược Thủy: “Cũng là do tính cách của em, thoải mái nên thật hạnh phúc. Vợ anh nhất định cũng sẽ thích em. Đúng rồi, nhớ đưa cho anh quyển sách mới có chữ ký của Lâm Tiểu Đường nhé. Mấy hôm trước mẹ vợ anh không khỏe nên cô ấy về nhà thăm, người giúp việc nhà có chuyện nên cũng xin về hai hôm, còn mỗi anh ở nhà chăm con. Kết quả là không hiểu sao con gái lại bị đau bụng, cô ấy cứ trách anh mãi không biết chăm con, mấy ngày gần đây còn tỏ ra xa cách với anh nữa. Em nhanh chóng cho anh sách của Lâm Tiểu Đường nhé, để anh còn được đi dâng công với vợ!”
Văn Văn nghe xong cười nghiêng ngả, “Xem ra anh rất xứng đáng với chức vụ người chồng rồi. Em nhất định phải học


Polaroid