Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.

trường của ta, ta sẽ giới thiệu bác sĩ khác cho ngươi. . . . . .
Cô cười đến mức chảy nước mắt, anh thật hiếm có, ngay cả trong mơ vẫn không quên trách nhiệm của mình!
"AK47@88. am" : Sau đó tôi liền giật mình tỉnh lại. Haizz, giấc mơ rất ngớ ngẩn.
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Không đâu, rất thú vị. Giấc mơ này cũng khá giống bệnh nghề nghiệp, làm những công việc gì thì khi ngủ sẽ mơ thấy cái đó, tôi đã từng mơ thấy mình bị kẹt bản thảo, mơ thấy mình ngồi trước máy tính, ngay cả một chữ cũng không đánh được lúc đó vô cùng hoảng sợ và hoang mang, thật sự là một giấc mơ vừa đáng sợ vừa vô vị.
"AK47@88. am" : Cô thấy giấc mơ của tôi thú vị như vậy, cô có thể đừng giận tôi nữa không?
Gửi xong tin nhắn, Quản Mục Đông nín thở chờ đợi, anh đã quyết định, nếu như cô vẫn còn tức giận, anh sẽ nói xin lỗi cho đến khi cô hết giận mới thôi.
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Tại sao tôi lại giận anh?
"AK47@88. am" : . . . . . . Bởi vì tối qua lúc ăn cơm, tôi nói với cô những lời đó, hình như không lễ độ lắm.
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Vậy ư? Tôi cho rằng nó rất có lý, bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ đến những điều đó.
"AK47@88. am" : . . . . . . Cho nên cô không giận? Tối qua lúc tôi gọi cho cô, cô vội vã cúp máy, tôi cho là mình làm cô mất hứng.
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Đó là vì tôi nôn nóng muốn viết bản thảo. Tôi mới là người phải xin lỗi anh, lúc đó tôi vội vã muốn đi làm việc, bởi vì bản thảo lần này không nằm trong kế hoạch sáng tác dự định của tôi, là bản thảo thế chỗ tạm thời, vốn là khá gấp gáp, viết lại không được như ý, cho nên tôi khá căng thẳng, giọng điệu không tốt lắm, xin anh đừng trách.
Thì ra chỉ là hiểu lầm! Quản Mục Đông mở cờ trong bụng, tốt lắm, người ta không giận anh, đều do anh nghĩ ngợi lung tung, lo lắng vô ích.
"AK47@88. am" : Không trách không trách, dĩ nhiên sẽ không trách móc. Tôi đã nghĩ cô dịu dàng đáng yêu, thông minh lanh lợi nên nhất định sẽ rất rộng lượng, sao có thể vì chuyện nhỏ này mà tức giận chứ?
Cô bật cười. Đột nhiên khen cô như vậy, có vấn đề nha?
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Rót mật ít thôi, tuy tôi hơi đói, nhưng ăn quá no sẽ ngủ không ngon.
"AK47@88. am" : Đúng lúc tôi cũng hơi đói, có muốn ra ngoài ăn một chút gì không?
"Đang đuổi theo bản thảo đừng quấy rầy" : Bây giờ? Giờ này có thể ăn cái gì? Ăn khuya quá muộn, ăn sáng quá sớm.
"AK47@88. am" : Vừa đúng lúc ăn sáng, hôm qua tôi mời cô ăn đồ ăn của tiệm kia, hai giờ sáng mỗi ngày họ sẽ mở cửa chuẩn bị, muốn đi không?
Hai giờ sáng đi ra ngoài với đàn ông, Trạm Tâm Luân của trước kia sẽ cho rằng việc này quá điên cuồng quá nguy hiểm, cô của bây giờ lại do dự, nghĩ đến việc ngồi trên phố vắng vẻ, cầm một cốc sữa đậu nành nóng hổi, nói chuyện phiếm với anh, trong lòng rất kích động.
"AK47@88. am" : Được không? Tôi muốn gặp em.
Cô cũng muốn gặp anh. . . . . . Bốn chữ này đã làm tan rã sự do dự của cô. (Bốn chữ 我想见你 Tôi muốn gặp em)
"Đang chạy theo bản thảo đừng quấy rầy" : Tôi không thể chờ quá lâu, muốn đi ngủ sớm một chút, không thể lại thức cả đêm.
"AK47@88. am" : Tôi biết rồi, ăn xong sẽ lập tức đưa em về nhà.
eo ơi, thích bỏ xừ đi được ấy lại còn đồng ý kiểu " tôi không thể chờ quá lâu......."
ta mà như chị ấy à, ta lại chả quấn vs anh như quẩy ấy, một người đàn ông công việc ổn định, ngoại hình cao ráo đẹp trai, tính cách hào phóng lại ga lăng, tốt bụng, còn có cả hài hước và lãng mạn nữa chứ ( cái vụ anh hùng cứu mỹ nhân ý ) , hiếm lắm đấy chị ạ
ôi, ước gì mình được như chị ấy
"đọc vài trang ghhi chú" - nàng sửa chỗ này nhá
thanks nàng nhiều!!!
Quản Mục Đông rửa mặt chải đầu bằng tốc độ nhanh nhất, đi ra ngoài đón Trạm Tâm Luân.
Đến đầu ngõ nhà cô, chỉ thấy cô đang đi qua đi lại dưới ánh đèn đường, có vẻ sốt ruột.
Nghe tiếng xe, cô ngoảnh đầu lại, nhìn thấy anh, cô nở nụ cười, chạy về phía anh, anh mở cửa xe, bảo cô lên xe.
"Lâu rồi tôi không ra ngoài vào giờ này." Cô thắt dây an toàn, ban đêm tối đen như mực, yên ắng không một tiếng người, cô có chút hưng phấn, giống như muốn đi làm chuyện xấu.
"Đúng vậy, cũng không phải ai cũng có thể khiến tôi ra ngoài vào giờ này." Anh hạ thấp giọng, con ngươi đen láy lóe lên ý xấu: "Em sơ suất quá, như thế đã bị tôi lừa ra ngoài, tôi cao hơn em, mạnh hơn em, nếu tôi muốn làm gì với em, em sẽ chạy không thoát, chỉ có thể bị tôi. . . . . . Khà khà."
Anh chỉ nói đùa, nhưng nhìn thấy cô thoải mái dựa vào ghế phụ, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi khiến người ta thương yêu, sợi tóc đen nhánh rơi trên cái cổ trắng như tuyết, anh muốn vén những sợi tóc xinh đẹp nhưng cản trở kia lên, hôn đường cong đáng yêu của nó. . . . . .
Trạm Tâm Luân không bị dọa, lắc đầu: "Thì ra anh là người như thế, sau này tôi sẽ không ra ngoài với anh nữa."
Anh lập tức thay đổi thái độ: "Con người tôi rất tốt, bảo đảm sẽ đưa em ra ngoài an toàn, rồi lại đưa em về nhà an toàn." Cô nói sau này, chứng tỏ lần sau vẫn sẽ đồng ý đi ra ngoài với anh ư? Anh mừ