XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.

chưa thể tính là sở thích được."
"Cho nên sở thích của em thật sự chỉ có ngủ?" Vẻ mặt anh buồn rầu: "Tôi muốn tham gia vào sở thích của em, nhưng ngủ hình như không thể. . . . . . Ặc, cùng nhau làm. Bình thường em hay làm gì để giải trí?"
"Đọc sách, xem phim và album nước ngoài, chỉ có điều tôi rất ít khi có thể chỉ đơn thuần hưởng thụ nội dung của phim, bình thường tôi sẽ vừa xem vừa suy nghĩ sắp xếp biên kịch, trợ giúp kĩ xảo viết tiểu thuyết rất nhiều."
* Peter Thornton là một nhân vật hư cấu trong bộ phim truyền hình MacGyver. Pete là người bạn tốt nhất của Angus MacGyver.
"Diễn viên bây giờ cũng đã già rồi, thời gian trước diễn viên đóng phim cổ trang đột nhiên xuất hiện trong CSI với tư cách khách mời, lúc tôi nhận ra hướng về phía TV mà la hét, mẹ tôi còn bị tôi làm cho giật mình."
"Vậy sao? Tôi không chú ý. Lúc tôi còn nhỏ cực kỳ sùng bái MacGyver, còn vì thế mà muốn học ngành hóa, kết quả sau này lại chọn bác sĩ thú y. Tôi nhớ lúc đó còn có『 The A-Team 』--"
"Ồ, The A-Team!" Cô khẽ kêu lên.
Những lời Quản Mục Đông vừa nói ra bị cắt ngang. Trạm tiểu thư bỗng nhiên thay đổi, gò má cô ửng hồng, đôi mắt sáng rực như những vì sao, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, kích động lại hưng phấn, ừhm. . . . . . Rất dễ nhận thấy, đây là bộ phim mà cô thích nhất.
"Tôi rất muốn xem lại bộ phim đó! Tôi mua không được DVD, còn viết thư đến Đài Truyền Hình xin bọn họ chiếu lại, kết quả đương nhiên là không có kết quả."
"Bộ phim này quá cũ rồi, chắc Đài Truyền Hình sợ tỉ lệ người xem không cao. Lúc tôi còn nhỏ cũng rất mê bộ này, mỗi tuần đều ghi lại, mở ra xem đi xem lại."
"Tôi còn nhớ, đội trưởng là Smith*rất tinh thông thuật dịch dung (thuật thay đổi dung mạo của bản thân), đã biến thành『 Tiểu Bạch 』**từ lúc theo tụi bọ chét đến tàu sân bay,『 Sói xám 』*** là siêu phi công, cái gì có cánh là có thể bay được, tiếc là bị bệnh tâm thần, mỗi lần trước khi bọn họ làm nhiệm vụ, đều phải nghĩ cách để cướp cậu ta ra khỏi bệnh viện tâm thần."
*: Đại tá John "Hannibal" Smith, tiếng trung là「泥巴」(tên dịch qua tiếng trung không hay nên mình để tiếng anh)
**: Vai diễn Templeton Peck, biệt danh là "Faceman", hoặc đơn giản hơn gọi là "Face", dịch sang tiếng trung thì là biệt danh「小白」
***: Murdock, biệt danh "Howling Mad" dịch sang tiếng Trung là「哮狼」
"Woa, trí nhớ của em thật tốt." Anh ca ngợi. Thật thú vị, cứ tưởng cô lý trí điềm tĩnh, thì ra đối với cái mà cô yêu thích thì sẽ hứng thú và nhiệt tình như vậy, hai mắt tỏa sáng lấp lánh, giống như đứa trẻ đang nói về món đồ chơi mà nó yêu thích, haizz phải như thế nào mới có thể khiến cô đối xử với anh cũng cuồng nhiệt như vậy đây?
Gò má cô ửng đỏ: "Lúc tôi còn nhỏ rất muốn -- thôi, nói ra anh sẽ cười tôi."
"Em nói đi, tôi sẽ không cười." Cô thẹn thùng ư? Đôi mắt cô lấp lánh, ngón tay vô thức vuốt mép bàn, vẻ mặt muốn nói lại ngại, thật đáng yêu.
"Không được, anh nhất định sẽ cười."
"Tôi thề sẽ không cười, nếu không thì phạt tôi phải mời em đi xem phim 10 lần."
Cô cắn môi: "Lúc tôi còn nhỏ luôn muốn-- sau này lớn lên, phải gả cho Tiểu Bạch*."
Phụt! Quản Mục Đông mới vừa uống một hớp sữa đậu nành, thiếu chút nữa phun luôn ra ngoài, bị sặc phải ho khan, vẻ mặt nhăn nhó.
Mặt Trạm Tâm Luân trong nháy mắt đỏ bừng, cúi đầu trách móc: "Anh nói anh sẽ không cười!"
"Tôi đâu có cười." Chỉ là nhịn cười đến mức cơ bụng gần như chuột rút co giật, anh rất vất vả mới có thể kìm lại khóe miệng, chế nhạo nói: "Tôi tưởng em không hề hứng thú với hôn nhân chứ, Trạm tiểu thư."
"Cái này không giống nhau mà,『 Tiểu Bạch 』 thật sự rất tuấn tú, lại là siêu sao, khi đó tôi mới hơn mười tuổi, con gái tuổi đó ai chẳng mê thần tượng là người tình trong mộng chứ?"
"E hèm, thì ra em thích『 Tiểu Bạch 』loại người phóng khoáng lỗi lạc, có tài ăn nói lưu loát."
"Biết ngay anh sẽ cười tôi." Cô có chút cáu thẹn, quay đầu.
"Làm ơn đi, tôi đâu có cười em" Anh than thở: "Tôi cố gắng nhịn như thế mà, chỉ cười ở trong bụng, như vậy mà em cũng muốn so đo sao?"
Cô trừng anh: "Quả nhiên anh đang cười tôi. . . . . ."
Bỗng dưng, môi cô ấm áp, bị anh hôn.
Trạm Tâm Luân ngây người, trong nháy mắt tim đập cuồng loạn, cảm thấy môi anh dịu dàng nhấm nháp môi cô, cô cảm nhận được mùi thơm của sữa đậu nành và mè thơm, còn có hơi thở nam tính nhẹ nhàng khoan khoái. Tay anh vòng qua sau thắt lưng cô, ôm cô vào lòng, cô cứng người, thân thể cường tráng của anh khiến cô vừa kích động vừa thẹn thùng, dòng điện tê dại chạy khắp làn da, cô thích anh, ngay cả nụ hôn vô lễ như thế của anh cô cũng rất thích. . . . . .
Anh lưu luyến không muốn buông cô ra: "Xin lỗi, anh nhịn không được. . . . . . Em đáng yêu lắm. Anh rất thích em." Anh khẽ vuốt gò má ửng hồng mềm mại của cô, dịu dàng nói: "Qua lại với anh được không, Tâm Luân?"
Đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô, cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy tên mình nghe rất hay. Anh chăm chú nhìn cô, con ngươi đen nhánh tràn đầy sự dịu dàng say mê, khiến tim cô đập nhanh, rất vui vẻ. Cô có chút xấu hổ, chỉ khẽ gật đ