XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

ị đẩy vào một hoàn cảnh xa lạ, một ngày trôi qua, trên người đã đầy những vết xanh tím. Viện trưởng cô nhi viện nói, đã mấy lần Mao Mao muốn trèo rào trốn ra ngoài.
Ai cũng không ngờ, ngày thứ hai Mao Mao vào cô nhi viện đã có một nhà đến nhận nuôi cô nhóc. Bên này viện trưởng đang nói chuyện trong phòng làm việc với nhà họ Ôn, ngoài cửa đã có một người phụ trách cùng một gia đình xuất hiện ngoài cửa, “Viện trưởng Chung, đây là ông Khưu, bà Khưu, hai người muốn xem chỗ chúng ta một chút.”
Ôn Hân đang cúi đầu xử lí vết thương cho Mao Mao, thình lình ngẩng đầu lên, thì chạm phải ánh mắt của bà Khâu kia.
“Viện trưởng, chúng tôi không muốn nhận đứa bé ngày hôm qua, quá lớn về sau nuôi sẽ không quen…” Ông Khưu nói rõ ý của vợ mình với viện trưởng.
“À, đây là đứa bé mới vào đây hôm qua, còn đây là bạn của bố mẹ cháu, hai người đến xem đi.” Không biết có phải cố ý hay không mà viện trưởng còn giải thích thêm một câu như vậy.
Ánh mắt của bà Khưu sáng lên. “Vậy có phải…”
“Các người đi đi, các người đi đi! Em gái cháu có bện! Không nuôi được đâu!” Con hổ nhỏ bên cạnh bắt đầu đanh đá, thiếu chút nữa còn nhảy lên cắn người, cuối cùng đuổi nhà họ Khưu chạy mất.
Tâm tình của Tiểu Ôn nhà họ Ôn đều hiểu rõ, nhưng như vậy cũng không thể đắc tội với cô nhi viện. Nhà họ Ôn không thể nhận nuôi Mao Mao, mà đã không thể nhận nuôi thì không thể đưa con bé đi, ở tạm nơi này mà lại đắc tội với cô nhi viện, thì cuộc sống sau này của Mao Mao như thế nào cũng có thể tưởng tượng được.
Trước khi đi, ngoài việc giữ lại đồ ăn cho Mao Mao, Lệ Minh Thần còn nán lại phòng làm việc của Viện trưởng.
Mặc dù anh luôn khinh thường những thứ như tiền bạc hay phong bì, nhưng nếu có thể khiến cả nhà và vợ anh yên tâm, dù có khinh thường anh cũng phải cắn răng mà làm.
Chuyện của Mao Mao, giống như đám mấy đen dày đặc bao phủ lấy nhà họ Ôn đã năm ngày. Mặc dù ai cũng không ngờ tới, nhưng đến ngày thứ sáu, chuyện đột nhiên xảy ra chuyển biến. Dì Vương ở nhà họ Ôn nghe thấy chuyện của Mao Mao, lần trước dì vốn muốn hỏi thăm Ôn Hân chính là, có bệnh viện nào điều trị bệnh vô sinh hay không.
Những người bị bệnh đều như thế, nếu trong bệnh viện có người quen thì bạn sẽ tin tưởng hơn là không có người. Hơn nữa năm đó ba Ôn chính là Phó viện trưởng.
Con gái của dì Vương kết hôn đã mười năm rồi, đừng nói đến em bé, ngay cả trứng để thụ tinh cũng không xuất hiện. Những năm nay vợ chồng son không ít lần đi tìm bác sĩ nhưng vẫn không có kết quả. Dì Vương thấy Ôn Hân vừa kết hôn chưa lâu đã có em bé, nên bà rất mong cô có thể giới thiệu cho bà phương pháp gì hoặc là bác sĩ tốt. Nhưng kể từ khi nghe cô nói đến chuyện của Mao Mao dì bắt đầu để ý đến chuyện này.
Mấy ngày trước, dì Vương kiên trì kéo con rể đi kiểm tra, cuối cùng nhà trai lật ngược vấn đề nói nguyên nhân là do nhà giá.
Không thể trông cậy vào con rể, con gái cũng đã hơn ba mươi, bộ dạng bình thường, thân thể cũng bắt đầu thay đổi, hoàn toàn không có suy nghĩ ly hôn.
Duy chỉ có một điều tiếc nuối nhất chính là không có cháu để nương cậy tuổi già.
Vì vậy dì Vương luôn nghĩ đến Mao Mao, “Con gái và con rể của dì đều ở thành phố, về sau hai đứa muốn gặp đều rất dễ dàng. Huống chi trong tình huống này, dì nhất định sẽ nuôi dưỡng Mao Mao thật tốt.” Dì Vương ra sức thuyết phục.
Nếu như không phải Lệ Minh Thần nói trước với cô nhi viên, việc dì Vương thương lượng với nhà họ Ôn. Hơn nữa, hàng xóm láng giềng với nhau, bọn họ muốn tìm một người tin cậy để nuôi bé, nếu không thì Mao Mao cũng không đến nỗi không có ai nhận nuôi.
Dì Vương đột nhiên phân tích thấu đáo, khiến nhà họ Ôn từ trên xuống dưới đều bất ngờ.
Buổi tối hôm đó, Ôn Lĩnh ngồi bên bàn cơm, im lặng một lúc rồi nói: “Nếu không cứ quyết định như vậy đi.”
Dù gì nhà ông Vương cũng là hàng xóm nhiều năm, biết gốc biết rễ, có lẽ sẽ không đối xử tệ với Mao Mao, chỉ trách anh là người tàn phế, nếu không thì Mao Mao cũng không ra nông nỗi…”
“Minh Thần, ngoài cách này ra không còn cách nào khác sao?” Nhìn một bàn cơm đầy ắp trước mặt nhưng Ôn Hân chẳng có chút khẩu vị nào. Em bé đã được 22 tuần rồi, sớm nên đến thời điểm nôn nghén, như Quý Mai nói thời điểm này mẹ sẽ mập lên, nhưng đổi sang Ôn Hân, trừ bụng ra thì chỗ nào cũng vẫn như thế.
Vì quan tâm chuyện trong nhà, thiếu tá vẫn chưa phát hiện ra tình trạng của vợ lúc này, nhưng cho dù nói như thế nào, trừ khi nghĩ ra cách khác, nếu không Mao Mao không thể ở lại nhà họ Ôn được.
Trước tiên không nói đến những nguyên tắc của thiếu tá, kể cả có cắn răng, mắt cũng sẽ phải thấy cô sinh, sau khi mắt anh tốt lên còn phải trở về đơn vị, điều kia làm như thế nào cũng không thể được.
Thiếu tá lại vò đầu một hồi.
“Được rồi, cứ như vậy đi, anh đã làm đến mức này, cô ấy sẽ biết anh đã tận lực rồi.” Cô ấy, là chỉ Chu Giai Di.
Mọi chuyện trở nên tốt hơn mọi người nghĩ rất nhiều, Mao Mao ở lại cô nhi viện hơn một tuần lễ, lúc về nhà tinh thần lại ỉu xìu như lúc đầu, nhưng nhà họ Vương gần nhà họ Ôn, Tiểu Ôn còn thường xuyên sang chơi với Mao M