Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
ao, có lúc “mẹ” và “Bà ngoại” đồng ý thì Mao Mao còn có thê ở lại ăn cơm.
Mọi người bắt đầu hình thành thói quen sống. Mao Mao lại một lần nữa tìm được chính mình cũng giống như Ôn Lĩnh đã quen khi nhìn thấy hai cô nhóc chơi lâu đài cát. Về phần cuộc sống hiện tại tốt đẹp ẩn sau đó là chút màu xám tro, mọi người đều coi thường thành thói quen.
Chuyện của Mao Mao giải quyết xong rồi, Ôn Hân vẫn không thể rảnh rỗi. Nhà họ Tả chiếm gần một phần tư tài sản của Hằng Viễn, rốt cuộc gần đây chuyện tồn tại vấn đề lưu chuyển tiền bạc đã bị truyền thông truyền ra ngoài, lúc nào cũng có thể CMD lợi dụng mua lại.
Cuối tuần thiếu tá vừa mới đưa Ôn Hân đi khám thai, thì nhận được điện thoại ở nhà. Tả Lập Đông đang làm việc tại chi nhánh của công ty ở Mỹ cuối cùng đã biết việc ngay khi về nước, chuyện đầu tiên ông làm là chạy đến công ty mắng mỏ cho Tả Tuấn một trận.
Hai cha con Tả Lập Đông đã căng thẳng cả tuần nay, hôm nay Nghiêm Mỹ gọi bọn họ vê nhà, chính là muốn cả nhà có thể ăn một bữa cơm.
Diệt bên ngoài thì trước hết bên trong phải yên tĩnh đã, trong nhà trước loạn thì Hằng Viễn sẽ bị thu mua là điều chắc chắn.
Lúc Lệ Minh Thần cúp điện thoại, Ôn Hân mơ hồ nghe thấy bà đang mắng chửi Giản Lục, không khỏi bật cười: “Nếu như hai chúng ta không kết hôn, thì Tả Tuấn cũng đỡ bị giải tán, anh cũng học Giản Lục trả thù em, đoán chừng mẹ mắng còn khó nghe hơn… Ui chao.”
Còn chưa cười xong, Ôn Hân đã bị Lệ Minh Thần kéo chặt vào trong ngực, “Thứ nhất, bây giờ chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp, em là vợ anh, anh là người đàn ông của em, thứ hai, có anh ở đây, ai cũng không thể chia rẽ chúng ta, thứ ba…”
Thiếu tá đột nhiên cười gian hắc hắc hai tiếng, “Gần đây có em bé, anh không dám làm gì em, chờ đến khi công chúa ra đời, anh sẽ bù đủ, cả đời này sẽ không bao giờ cho em cơ hội hối hận.”
Ai nói quân nhân sẽ không lãng mạn, tình yêu của người lính với vợ mình chôn sâu dưới lớp quân phục, thâm trầm nhất, nguyên thủy nhất, cũng yêu trực tiếp nhất. Anh sẽ không nói với người anh yêu “Trăng sáng đại diện cho trái tim anh”, anh chỉ mặt đối mặt, mắt đối mắt nói: “Vơ, anh yêu em.”
Tình yêu của người lính thiếu hoa hồng, nhiều lá xanh ô liu, thiếu kịch tính, nhưng cũng không ít lần khiến người khác cảm thấy động lòng.
Lệ Minh Thần chính là như vậy, càng ngày càng khiến Ôn Hân có cảm giác lấy anh là việc cô làm đúng nhất cuộc đời này.
Vợ chồng son ngọt như mật đến nhưng không hề làm giảm bớt mùi thuốc súng trong nhà họ Tả. Ôn Hân nghĩ thế nào cũng không ngờ, cô ấy sẽ trực tiếp đến nhà họ Tả.
Giản Lục, cô muốn làm gì vậy?
Giản Lục mặc áo khoác len lông cừu trắng muốt đứng ở giữa phòng khách nhà họ Tả, bên cạnh sô pha lót đệm êm ái là bồn hoa cao lớn xanh mởn, lại phối hợp với biểu cảm kia, nhìn qua tưởng như một đóa thủy tiên kiêu ngạo. Ôn Hân đang được Lệ Minh Thần đỡ đi từ phòng ra, bị điệu bộ sợ hãi của mấy người trong phòng làm cho đi đứng xiêu vẹo.
Lệ Thần Minh chưa từng thấy Giản Lục còn cho là trong nhà có khách, nhưng anh mặc kệ có khách tới nhà họ Tả hay không, anh chỉ quan tâm đến Ôn Hân và đứa con của anh thôi, tay của vị thiếu tá nào đó đang đặt ở trên eo bà xã lại tăng thêm lực, "Nhìn đường đi, đã lớn vậy rồi mà!"
Giọng hai người đã sớm kinh động tới ba người trong phòng, Giản Lục không có phản ứng gì, chỉ quay đầu lại thoáng liếc Ôn Hân một cái, giống chào hỏi nhưng không có biểu hiện gì rõ ràng, Tả Lập Đông trái lại rõ ràng là vừa mới phát tức với Tả Tuấn, nhưng thấy Giản Lục thì lại càng tức giận không chịu được.
Mấy ngày nay rõ ràng sức khỏe của Tả Lập Đông không tốt, nhìn từ tay phải của ông có thêm một cây ba-toong là biết ngay. Tả Lập Đông đã sáu mươi mốt tuổi, cái độ tuổi mà ở nhà đã xứng để được gọi là lão gia phải chống ba-toong đi từng bước một đến trước mặt Giản Lục, phải nhẫn nhịn lắm mới không cầm ba-toong hỏi thăm mặt của Giản Lục. "Cái người phụ nữ này, lúc trước ta không cho phép cô gả vào nhà họ Tả là đúng rồi, nham hiểm đến mức muốn hủy diệt gia nghiệp một tay ta gây dựng nên ư, ta nói cho cô biết, không đơn giản như vậy đâu!"
"Đúng là không đơn giản, nhưng tôi đích thực làm được." Giản Lục không tiếp tục đấu trí với Tả Lập Đông nữa, chuyển người xoay mặt về phía Tả Tuấn, "Tả Tuấn, tôi tới là tìm anh nói chuyện, thế nào?"
Hai người trong phòng khách, cộng thêm vài người giúp việc thỉnh thoảng qua lại, Lệ Minh Thần vui vẻ tự do, nhưng Ôn Hân thì vẫn để tâm đến chuyện ở trên lầu.
Khoảng chừng nửa tiếng sau, Giản Lục xoa cổ tay đi xuống lầu, Ôn Hân đứng dậy, đứng cách Giản Lục hai bước nhìn cô, ánh mắt tìm kiếm: Hai người nói chuyện thế nào rồi? Cô muốn hỏi những điều này.
Giản Lục không đáp, cô đột ngột ném lại một câu "Ngày kia hoan nghênh cô tới" rồi nghênh ngang rời đi.
Mãi cho đến khi thấy người bạn già Nghiêm Mỹ chạy về nhà, Ôn Hân mới hiểu được câu "ngày kia" chính là chỉ hôn lễ của cô ta.....
Nghiêm Mỹ không cầu xin được viện trợ, chán nản tuyệt đối không phải là c