Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

thể tùy tiện quỳ xuống trước mặt người khác. Đây là biểu tượng cho một người đàn ông có khí phách)
Ngựa đực ngược lại rất bình tĩnh, anh nhìn Giản Lục, trước mặt mọi người bao gồm cả Giản Lục nói: “Bảy năm trước, bởi vì ngây thơ và kích động đã khiến cho anh ta mất đi người anh ta yêu thương nhất, bảy năm sau, người anh ta yêu quay lại trả thù, anh ta cam tâm tình nguyện tiếp nhận tất cả sự trừng phạt từ người con gái ấy, chỉ cần cô ấy có thể cho anh ta một cơ hội. Bởi nếu không có cô ấy trong cuộc sống này, thì anh ta sống chỉ như một cái xác không hồn...” Tả Tuấn càng nói càng chậm, đến cuối cùng, ánh mắt của Tả Tuấn được giới truyền thông quay lại như hiện ra điều gì đó.
“Tiểu Lục, bảy năm, em đã rời khỏi anh bảy năm rồi, bây giờ có thể tha thứ cho anh, trở lại bên cạnh anh không?” Tả Tuấn vừa nói vừa rút một tờ giấy ra khỏi túi áo, Giản Lục mơ hồ nhìn thấy nội dung trong đó thì lập tức chấn động: “Đây là 10% cổ phần của anh ở Hằng Vũ mà anh không quyền chuyển nhượng, em vẫn muốn Hằng Vũ, có nó sẽ cảm thấy thoải mái hơn...” Tả Tuấn đứng dậy, một tay khẽ chạm vào gương mặt của Giản Lục, “Giản Lục, anh sai rồi, tha thứ cho anh, được không?”
Vừa rồi Ôn Hân ngồi trước ti vi còn đang cảm thán Tả Tuấn chỉ cần mỹ nhân không cần giang sơn, nếu Tả Lập Đông mà biết chuyện con trai chưa hỏi ý kiến mình mà đã đưa công ty cho người ta, không biết sẽ tức giận đến mức nào đây? Đang ngồi cảm thán thì trên ti vi truyền đến hình ảnh, đột nhiên Tả Tuấn ghé sát lại nói thầm gì đó bên tai Giản Lục, cô dâu vừa nghe xong thì mặt liền biến thành một màu xanh.
Giản Lục trợn mắt nhìn Tả Tuấn một cái, từ từ giơ chân lên, rồi hạ xuống. Chân vừa hạ xuống thì Tả ngựa đực lập tức hơi nhíu mày lại, nhưng rồi lập tức trở về nụ cười khuôn mẫu. Giản Lục giận đùng đùng rời khỏi buổi lễ, không chú ý đến chú rể, không chú ý đến khách mời, thậm chí không chú ý cả đến con trai, trực tiếp đẩy đám nhà báo ra rời khỏi buổi lễ.
Giản Lục không có ở đây, Tả Tuấn vẫn chưa đi lấy lại vẻ mặt lười biếng, anh ta xoay người nói với khách mời: “Hôm nay đã xấu hổ với mọi người rồi, lần sau tôi mở tiệc mừng, mọi người ở đây đều được mởi, miễn toàn bộ tiền mừng.”
Tả Tuấn khôi phục lại trạng thái, xoay người sang chú rể Hoắc Viêm Đông của ngày hôm nay, khuôn mặt trở nên nghiêm túc lần nữa, “Cảm ơn cậu Hoắc, tôi nợ anh một lần….”
Hoắc Viêm Đông lịch sự, nói nhỏ với Tả Tuấn câu gì đó, Tả Tuấn gật đầu một cái, sau đó vội đuổi theo hướng Giản Lục vừa rời đi. Hai người trong cuộc đều không biết, một đoạn đối thoại vừa rồi hôm sau đã được giật tít trên báo với tựa đề là: “Trong tiệc cưới, Hằng Vũ đơn đấu với CMD, Tổng giám đốc mỹ nữ sẽ rơi vào nhà nào?”
“Tả Tuấn cướp cô dâu ngay tại bữa tiệc, gửi chiến thư đến chú rể.”
Còn một vài tạp chí kinh tế và tài chính lại dùng tư thế phẩm bình có tiếng cũng có miếng mắt mờ chân chậm phát động chuyện này: “Sau lưng cử động lần này của tập đoàn Hằng Vũ, có phải các xí nghiệp ẩn nấp ở thành phố C có chí hướng đánh váo quốc tế hay không?”, “Nhà họ Tả còn có chiêu gì sau lưng? Phải đợi dò xét….”
Hôn lễ ngày hôm đó, Nghiêm Mỹ biết chuyện liền cắt hết điện thoại trong nhà, lúc này mới còn có thể tạm thời giấu Tả Lập Đông, nhưng không thể khống chế thói quen đọc báo mỗi ngày của ông cụ, khi thấy tựa đề to đùng ở đầu báo thì mặt của Tả Lập Đông như bị đánh hai cái bạt tai, tối sầm lại, “Cái thằng nghiệt tử này nữa! Nhất định phải huỷ đi gia nghiệp mà ta cực khổ cả đời gây dựng nên hay sao?”
“Bớt giận đi, huyết áp của anh vốn cao lắm đấy!” Nghiêm Mỹ đang lấy bánh trứng cho chồng, thấy ông nổi giận thì vội vàng đưa tay trấn an.
“Mất thì mất, vừa đúng lúc về nhà dưỡng lão….” Tên đầu sỏ gây chuyện vừa đúng lúc xuất hiện trước mặt Tả Lập Đông, ông cụ nhìn anh chằm chằm, tức giận đến thở hổn hển, trong miệng trừ hai chữ ‘nghiệt tử’ ra thì không thể nói thêm gì khác nữa.
Tả Tuấn cười cười xuất hiện bên cạnh bàn cơm, sau đó kéo một người trốn đằng sau lưng ra, “Hôm nay con đến đây là vì muốn thông báo cho mọi người, con muốn cưới Giản Lục.” Cho dù là giọng nói hay vẻ mặt của Tả Tuấn đều bình tĩnh, nhưng lại trái lập hoàn toàn với vẻ mặt sắp bùng nổ của Tả Lập Đông.
“Mày dám! Nếu mày dám cưới người phụ nữ độc ác này về thì tao không còn đứa con trai nào như mày hết!”
“Được, vậy thì ba cũng sẽ chẳng có người cháu Sean này nữa đâu.” Tả Tuấn khống chế tất cả trong tay bình tĩnh nói to, “Tiểu thư Thuỷ Quả, em mà còn không vào là anh đưa chị dâu với cả cháu trai em ra ngoài sống riêng thật đấy.”
Tả Dữu cười hì hì đẩy Sean ở bên cạnh cô đến trước mặt Tả Lập Đông , Tả Lập Đông vẫn luôn sợ đến lúc vào quan tài cũng không được ôm cháu trai rốt cuộc cũng tắt điện, tự động đóng máy.
Đứa bé trong bụng càng lớn, chất lượng giấc ngủ của Ôn Hân càng trở nên kém đi, mỗi ngày chỉ có thể lăn qua lộn lại chịu giày vò đến rạng sáng mới có thể miễn cưỡng ngủ được vài tiếng. Bởi vì ngày hôm qua Ôn Hân vẫn luôn suy nghĩ đến chuyện của Tả Tuấn sau khi rời đi, vì dùng não quá độ cho nên cô cảm thấy giấc ngủ ở nhà họ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t