Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
quả.
Nhưng bây giờ muốn bà trơ mắt nhìn bảo bối của mình cúi người hôn một “người không hoàn chỉnh” thì cảm xúc của mẹ Nghiêm vô luận thế nào cũng cách xa hai chữ “bình tĩnh” kia cả vạn dặm.
Ôn Hân cũng không còn đủ tỉnh táo để nghe thấy âm thanh của Nghiêm Mỹ nữa, vừa quay đầu lại cô đã nhìn thấy mắt bà ngày càng hồng, bàn tay xiết lại thành nắm đấm, bộ dạng kia giống như một giây kế tiếp sẽ xông vào xé nát anh trai, cứu con gái của mình về nhét vào cánh mình vậy.
Hai người ngồi song song ở hàng ghế sau, e ngại bác tài xế ở phía trước, thiếu tá Lệ mặt đen lại không nói được chuyện gì, ngược lại Tả Dữu từ khi lên xe luôn im lặng bây giờ lại mở miệng trước: “Anh, em thích anh Ôn, là em hôn anh ấy, anh và mẹ có thể đừng nhìn em với ánh mắt như bắt được tiểu bạch thỏ và sói xám được không?! Anh đã từng gặp sói xám nào hiền lành như thế chưa?”
Lệ Minh Thần vốn đang tức giận, nhưng bị Tả Dữu nói như thế, anh quả thực đã muốn tức đến... cười...
“Còn chưa thành gì của nhau đã che chở thế rồi, nếu chuyện thành công, không phải đến một ngày nào đó người anh này em cũng không muốn nhận đấy chứ?” Thiếu tá sửa lại cổ áo, trở lại vẻ mặt đoan chính nhìn em gái.
“Ai che chở chứ, em nói sự thật đấy, mọi người... Anh!” Tả Dữu ủ rũ cúi đầu như đưa đám như hiểu ra điều gì đột nhiên tự đắc ngẩng phắt đầu lên mở to mắt nhìn anh trai nhà mình, “Anh! Chẳng lẽ anh không phản đối chuyện bọn em?”
Mới vừa rồi mẹ, anh trai, thậm chí cả chị dâu khi nhìn thấy cô hôn Ôn Lĩnh thì vẻ mặt như bị một miếng táo chặn ngang họng, cảm giác khó chịu chỉ có chính cô biết.
Nhưng Tả Dữu cũng hiểu, bởi vì lần đầu tiên phát hiện ra tình cảm của mình với Ôn Lĩnh thì chính cô cũng bị mình dọa cho đủ sặc.
Ngày ấy, Ôn Hân ở cơ quan làm thêm giờ, Tả Dữu thay cô đi đến trường học đón Tiểu Ôn, đến nhà họ Ôn thì thấy Ôn Lĩnh đang nấu cơm.
Mùi thơm quá mê người, thừa dịp Ôn Lĩnh bê thức ăn ra bàn thì Tả tiểu thư cả trưa chỉ ăn mấy đồ ăn chán ngắt của căng tin công ti đã không nhịn được nữa, móng vuốt liền đưa thẳng đến nồi thịt kho.
Kết quả có thể nghĩ, nồi thịt kho còn đang sôi dầu trực tiếp hôn mạnh vào đầu ngón tay Tả tiểu thư một cái.
Tả Dữu nhớ lại thì vẫn nhớ đến mùi vị mê người của nồi thịt kho không hề để ý đến ngón tay bị băng bó hình chữ thập rất đẹp này. Khi Tả Dữu ngồi trên ghế, lúc nhe răng kêu đau, ngoài mặt Ôn Lĩnh chẳng an ủi chút nào nhưng trên tay lại cẩn thận bôi thuốc cho cô. Lúc đó mặt trời đã gần xuống hết, nhìn anh ấy lúc này khiến lòng cô cảm thấy ngứa ngáy.
Sự yêu thương của Tả Lập Đông chủ yếu dựa vào độ lớn của thẻ tín dụng, cùng với mấy phút điện thoại ngắn ngủi vào ngày lễ tết cách xa nhau cả Đại Tây dương. Hằng năm Lệ Minh Thần đều ở đơn vị, thỉnh thoảng về nhà thăm người thân, nhiều nhất cũng chỉ hỏi xem ở trường cô có bị bắt nạt không, nếu có thì “Anh trai đi báo thù thay em”. Tả Tuấn thì càng không cần nhắc đến, trước khi anh cả hoàn lương, tổng cộng hai anh em chẳng nói được mấy câu.
Trừ Tiểu Binh thỉnh thoáng khiến cô nhớ đến một chút thì người đối xử với cô như thế này chỉ có người đàn ông trước mặt. Ôn Lĩnh đã vô tình chạm đến chỗ mềm yếu nhất trong trái tim Tả Dữu.
Từ đó, trái tim của Tả tiểu thư có thể ngang ngửa với sói Kim cang hoàn toàn biến thành thiếu nữ, chìm sâu...
Thiếu tá Lệ vừa bắt đầu nghe đã trợn mắt há hốc mồm, đến cuối cùng hoàn toàn trầm mặc, từ lúc đầu Tả Dữu còn đang hưng phấn bừng bừng về sau liền câm nín. “Anh... Em đã nói với anh rồi, em thích anh ấy... vậy anh... ý kiến của anh là gì?”
Cũng không đoái hoài đến bác tài phía trước, Tả Dữu lắc lắc cánh tay Lệ Minh Thần.
“Em thật sự muốn nghe ý kiến của anh sao?”. Sắc mặt của thiếu tá rất nghiêm túc, thái độ cũng cực kì nghiêm túc.
“Vâng”. Tả Dữu gật đầu mạnh.
Lệ Minh Thần nhìn Tả Dữu, nhíu lông mày, “Trước khi biểu quyết anh muốn hỏi em một câu, anh đây lăn lộn cả nửa ngày, mà trong lòng em chỉ có một câu ‘Anh trai thay em báo thù’ thôi sao?”
Trong phòng bệnh của bệnh viện phụ sản, Lệ Minh Thần ngồi bên cạnh giường bệnh của Ôn Hân, đắp chăn cho cô. Tả Tuấn ngồi bên cạnh nghe anh kể chuyện, không nhịn được hỏi: “Vậy khi con bé hỏi cậu, thái độ của cậu là gì?”
Tả Dữu đã không thân lắm với Tả Tuấn là một chuyện, nhưng dù sao hai người cũng là máu mủ tình thân, nói không quan tâm đến tương lai của cô em gái là chuyện không thể nào.
Tả Tuấn muốn biết, Ôn Hân cũng muốn biết, cô chụp lấy cánh tay của Lê Minh Thần: “Đúng vậy, thái độ của anh là gì?”
“Trung lập”. Làm anh trai, Lệ Minh Thần không coi trọng tình cảm này, nhưng nhà trai là anh vợ của anh, suy tính đến cảm xúc của vợ, anh cảm thấy trung lập là lập trường tốt nhất.
“Em không muốn anh trai và Thủy Quả đến với nhau”. Hai nhà với nhau, duy nhất chỉ có Ôn Hân là có khả năng ủng hộ bọn họ nhất, lại bỏ phiếu chống, cô nắm chặt chăn, gằn từng chữ nói: “Anh em không thích hợp với Thủy Quả”.
“Ý của Ôn Hân cũng là ý của mẹ”. Sau khi Nghiêm Mỹ trao đổi với bác sĩ về tình hình của Ôn Hân trở về vẫn luôn đứng ở cửa nghe mấy người trẻ t