Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
“Anh Ôn, anh làm sườn xào chua ngọt và thịt kho tàu ăn rất ngon, nhất định lúc nấu ăn đã bỏ ít muối, dinh dưỡng của món ăn rất quan trọng”.
Bởi vì câu nói đó, một lớn một nhỏ hiện đang ở nhà họ Tả bắt đầu quen uống canh chỉ cho nửa thìa muối.
Tả Dữu nói: Anh có thể đồng tình với Chu Giai Di, có thể nuôi nấng Mao Mao, nhưng không thể không chú ý đến Noãn Noãn.
Bởi vì những lời nói này của cô, cuối cùng anh không muốn con gái đau lòng quá lâu, hơn nữa cũng mau chóng tiếp nhận cô em gái Mao Mao này.
Tả Dữu nói: Anh Ôn, em thích anh, thật sự rất thích anh!
Bởi vì những lời nói này của Tả Dữu, cuộc sống của Ôn Lĩnh hoàn toàn rối loạn.
Ôn Hân không vội vã về nhà, lúc nào cô cũng lo lắng đến tình huống của anh trai, kết quả ngày hôm sau sau khi điện thoại cho thiếu tá, Lệ Minh Thần dứt khoát cùng tới ở chung.
Mấy ngày sau, cô vẫn luôn không về nhà họ Tả. Trước kia không biết tâm lý anh trai, cô còn tưởng có thể khuyên nhủ. Hiện tại biết rồi, mặc dù không coi trọng đoạn tình cảm này, nhưng cô lại muốn dứt khoát đi nói với Tả Dữu: Thủy Quả, em và anh trai của chị không hợp.
Nhưng đổi lại là ai cũng không ngờ, sáng sớm ngày thứ bảy, Ôn Hân ở nhà anh trai, Lệ Minh Thần đưa Noãn Noãn đến trường học, vừa mới đi không bao lâu, trong nhà xuất hiện một người không ai ngờ tới.
Từ trước đến nay Lệ Minh Thần vẫn giữ liên lạc với trong nhà, nói Nghiêm Mỹ đã cấm túc Thủy Quả rồi, Lệ Minh Thần nói Nghiêm Mỹ nổi trận lôi đình, Lệ Minh Thần nói không nhịn được Nghiêm Mỹ, ngay cả Tả Lập Đông cũng xù lông theo luôn rồi.
Cô không nghĩ ra dưới loại tình huống này, sao mẹ chồng có thể đồng ý cho Thủy Quả ra ngoài đến nhà cô, Dữu tử không thể nào lén chạy tới được, bởi vì xe riêng nhà họ Tả đưa cô tới đây.
Nhìn Ôn Hân ngẩng người đứng ở cửa. Tả Dữu cười cười: “Chị dâu, em tới là muốn nói hai câu với anh Ôn”. Nói xong cô suy nghĩ một chút lại bổ sung, “Là mẹ muốn em tới, chị yên tâm đi”.
Lần này quả thật Tả Dữu không nán lại nhà họ Ôn lâu, ở trong phòng tối đa cũng chỉ năm phút là đi ra.
Lúc đi vào gương mặt tươi tắn, lúc đi ra lại lem luốc nước mắt.
“Chị dâu, em đi đây, chị và cháu ngoại của em cần phải sống tốt đấy...”
Ôn Hân cảm thấy diễn cảm khi nói của Thủy Quả có chút lạ, nhưng lại không biết lạ ở chỗ nào.
Đêm hôm đó, Ôn Hân không hỏi Ôn Lĩnh rốt cuộc có thích Dữu tử hay không, bởi vì nét mặt và lời nói của anh đã cho cô thấy đáp án.
Nhưng cô và anh trai đều biết, ở giữa Ôn Lĩnh và Tả Dữu có rất nhiều vật chắn ngang, cái thứ nhất chính là trái tim Ôn Lĩnh, Ôn Lĩnh không muốn làm liên lụy đến bất cứ người nào.
Thẳng đến khi bảy giờ tối, anh trai vẫn luôn ngồi trước tivi ngẩn người đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Tối nay không có mây, rất thích hợp cho chuyến bay”.
Tả Dữu đi Mỹ vào bảy giờ tối hôm đó...
Một cô gái dám yêu dám hận đột nhiên buông tay, nguyên nhân là vì trên cổ tay Nghiêm Mỹ có thêm một vệt đỏ mà thôi.
Cố kị Ôn Hân mang thai bước vào tháng thứ mười mà nói, mẹ chồng chẳng qua chỉ là muốn cho Thủy Quả một hoàn cảnh mau chóng quên quá khứ, còn lựa chọn cho cô ấy đến chi nhánh công ty ở Mỹ làm quen với môi trường.
Nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn không còn dư tinh lực suy nghĩ những thứ khác, bởi vì sau lần khám thai gần nhất, bác sĩ nói rõ cho cô biết hiện tại chỉ số huyết áp của cô đã xuất hiện dị thường rồi, cũng chính là bệnh cao huyết áp trong thời gian mang thai.
Đồng thời phối hợp trị liệu ở bệnh viện, Lệ Minh Thần càng ra mệnh lệnh cấm cô không được nghĩ đến những chuyện khác.
Nhưng Ôn Hân bị xem thành gấu mèo lớn để bảo vệ, vào buổi chiều của ngày một tháng sáu, bụng đã có cảm giác.
Lúc bụng có cảm giác, Ôn Hân đang ngồi ở bên giường xem Noãn Noãn vẽ tranh. Sau sáu tiết học, Noãn Noãn hiếm khi không ầm ĩ đòi đi chơi, mà ở nhà làm bài tập.
Môn mỹ thuật tạo hình cho bài tập về nhà, đề tài là《 Một nhà của em 》.
Tay Ôn Hân chống ở mép bàn, nhìn Noãn Noãn đầu tiên là vẽ một cái vòng tròn ở hai bên đầu giấy trắng. Không hiểu vì sao lại vẽ một sợi dây ở dưới vòng tròn bên này, lại ở dưới vòng tròn bên kia vẽ thêm một vòng tròn, Ôn Hân hỏi Noãn Noãn: "Đây là cái gì vậy, Noãn Noãn?"
"Dạ?" Mím môi, Noãn Noãn hoàn toàn không ngẩng đầu nhìn Ôn Hân ,à vẫn cúi đầu tiếp tục vẽ, vừa nghĩ vừa nói: "Cái này là cái đầu, cái này là thân thể." Ngón tay nhỏ bé chỉ chỉ vào sợi dây cùng hình tròn kia giải thích.
"Cái này á?" Ôn Hân nhìn chằm chằm vào sợi dây kia phía dưới kéo dài ra hai cái vòng nhỏ, diễn cảm trên mặt là gần như không tìm thấy từ nào để hình dung. Noãn Noãn đang vẽ hình học trung học sao?
Thừa dịp bọn họ ngẩn người, Lệ Minh Thần đầu đầy mồ hôi ngay cả mặt cũng không thèm lau, sải vài bước tới bên cạnh Ôn Hân: "Vợ à, không có việc gì." Vết chai trên tay của Lệ Minh Thần bị súng mài cứng ngắc dùng sức nắm chặt lấy tay của Ôn Hân.
Lúc Ôn Hân nằm ở trên xe cứu thương 102 vẫn đau bụng sinh trong lòng cũng sợ hãi, cơn đau không ngừng, mỗi một người lần đầu ti