XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

uổi nói chuyện, lời của Ôn Hân ra khỏi miệng, bà thật sự thở phào một hơi.
Con gái tuyệt đối không thể ở chung với một người tàn tật.
Ánh sáng kiên định trong mắt Nghiêm Mỹ khiến trong lòng Ôn Hân nhất thời sợ hãi: “Anh, anh tốt nhất là đừng động tâm, nếu không thật sự...”
Sau khi ở trong bệnh viện quan sát hai ngày, Ôn Hân xuất viện. Ra cửa chính, cô muốn Lệ Minh Thần trực tiếp đưa mình đến nhà họ Ôn, chờ khi đến nơi, Ôn Hân xoay người lại trực tiếp đuổi lão già nhà cô đi. “Anh trở về đi, hôm nay em ở lại đây, trưa mai đến đón em là được”. Thiếu tá biết bà xã anh muốn tìm đồng chí đại Ôn nói chuyện, vuốt ve mặt cô, “Được, chú ý phải giữ vững cảm xúc, đừng quên lời bác sĩ nói với em, nhất định phải ổn định cảm xúc đấy, biết không, đây là mệnh lệnh của thủ trưởng cấp cho em!”
Thực sự sợ vì chuyện của Thủy Quả ảnh hưởng đến vợ con, thái độ của thiếu tá nói cực kì nghiêm túc.
“Lúc kết hôn không phải đã nói em mới là thủ trưởng của anh sao? Em nói cho anh biết, hậu quả cướp đoạt quyền rất là nghiêm trọng đấy!” Ôn Hân cũng học theo dáng vẻ nghiêm túc của Lệ Minh Thần nói, Ôn Hân thấp hơn Lệ Minh Thần một cái đầu đột nhiên vươn tay ra, sờ lên đầu thiếu tá.
“Biết rồi, em sẽ chăm sóc tốt chi mình... Còn có thịt viên nữa”
Trong nhà, buôn bán của siêu thị nhỏ đã khôi phục lại, lúc Ôn Hân vào cửa, vừa vặn có người tới mua đồ, hai chai xì dầu, hai chhai dấm, cộng thêm một Frech fries thượng hạng, hai gói thạch quả, lúc trước đối với mấy chuyện này, Ôn Lĩnh ngồi xe lăn lập tức có thể chuẩn bị tốt, cộng thêm thu tiền thối tiền, lâu lắm cũng chỉ là một phút.
Nhưng hôm nay, Ôn Hân ở ngoài cửa nhìn anh trai lúc thì đưa nhầm đồ, lúc thì tính sai tiền, bận rộn đủ bốn phút mới coi như tiễn người khách kia đi. Lúc người nọ đi ra, vừa vặn đã chạng vạng. Thành phố C không có mùa xuân nhưng mùa hè năm nay lại đến có chút trễ.
Trong ánh tà dương hoàng hôn bị kéo dài một chút, Ôn Hân đi vào bên trong, “Anh, em đã trở về...”
“A? Ồ, Hân Hân trở về rồi à?”. Không biết Ôn Lĩnh sững sờ đang suy nghĩ cái gì quay đầu lại, nhìn thấy em gái, trong lời đáp ngược lại với ngày thường, giọng điệu hoàn toàn khác biệt.
Sau buổi cơm tối, Ôn Hân sớm đã đuổi Noãn Noãn đi ngủ, còn cô thì chậm rãi đi tới sân nhỏ tìm Ôn Lĩnh.
Ôn Lĩnh rửa chén trong sân, lúc Ôn Hân đến, mặc dù anh trai đưa lưng về phía cô nhưng Ôn Hân phát hiện sự khác thường của anh, đến khi lại gần Ôn Hân mới chính thức ý thức được là không đúng chỗ nào.
Mấy năm trước lúc ba còn sống muốn lắp chân giả cho anh lại bị anh cự tuyệt, Ôn Hân biết chuyện về chân này, anh trai không hề oán giận ba, cho nên cầm chân giả về nhà, anh chưa từng dùng tới.
Trong sân nhỏ của nhà họ Ôn có một bể cá lớn, xe lăn đứng trước bể cá, tay Ôn Lĩnh mượn lực trên viền bể cá thử dùng sức ở đùi. Nhưng đã bỏ quá lâu, anh chỉ có thể hơi rời khỏi xe lăn một chút, hai chân vẫn đau trực tiếp run lên, không ngừng đau nhức, còn tê dại mỏi nhừ.
Lúc thử đứng lên lần thứ năm, trán Ôn Lĩnh đã thấm đầy mồ hôi, trên cánh tay đột nhiên có thêm lực. Em gái bụng to đứng bên cạnh anh, dùng sức lực nhỏ bé trợ giúp, duy trì cho anh.
Ôn Lĩnh cười cười, canh tay khẽ lật, rời khỏi tay của Ôn Hân, “Anh trai của em không yếu ớt như vậy, tự anh làm được.”
Lúc này đây, Ôn Lĩnh thật sự một thân một mình đứng lên được một phút. Chờ đến lúc ngồi xuống, cả người anh đã mệt lả. Sắc mặt có chút xấu, nhưng tinh thần lại không bị ngã xuống.
Sau khi uống nước của Ôn Hân đưa tới, Ôn Lĩnh hồi phục tinh thành tháo chân giả ra, trượt xe lăn vào trong phòng với Ôn Hân.
Phòng ngủ của Ôn Lĩnh.
Từ khi kết hôn, trong cuộc sống có thêm Lệ Minh Thần, tựa như có thêm một món đồ, nhưng cũng thiếu đi rất nhiều thứ, tựa như phòng ngủ của anh trai, đi vào, Ôn Hân luôn có cảm giác “trở lại chốn cũ”.
“Em gái lập gia đình, về lại nhà có phải có cảm giác không giống lúc trước không?”. Trượt đến bên giường, Ôn Lĩnh sửa sang lại drap giường có chút nhăn nhúm, nhìn em gái ngồi đối diện ở đầu bên kia giường nói.
“Anh, không chỉ là nhà, ngay cả cảm giác về anh cũng không giống, em nhớ anh chưa từng đụng tới cái này...”
Ôn Hân chỉ vào chân giả đặt ở góc tường.
“Em muốn hỏi vì sao anh lại đột nhiên muốn đứng lên đúng không?” Ôn Lĩnh giống như nhớ lại điều gì, chậm rãi nói, “Em nghĩ không sai. Trước kia anh cũng chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ bị một tiểu nha đầu ảnh hưởng đến như thế...”
Ôn Lĩnh thật sự chưa bao giờ nghĩ tới tại sao mình lại bị nha đầu điên nói gió chính là mưa, làm việc cũng điên điên khùng khùng, ngay cả ăn cơm cũng gặp rắc rối kia ảnh hưởng đến mức sâu sắc như vậy.
Tả Dữu nói: “Stephen Hawking đừng nói là đi lại, ngay cả nói căn bản cũng không nói được, ông ấy cũng đã trở thành một trong những nhà vật lý vĩ đại nhất trên thế giới, anh có kém gì ông ta đâu! Cố gắng sức lực nói không chừng thành học giả thể thao hạng nhất đấy”.
Bởi vì một câu nói kia, anh lấy chân giả được cất trong đáy hòm lên, ép buộc mình cố gắng thành “học giả” hoàn toàn không tồn tại kia.
Tả Dữu nói: