Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

ong ngực vẫn uốn qua uốn lại làm anh phiền lòng. Về phần loại phiền lòng kia, bạn tự hiểu.
Chưa đi xa được mấy bước, Lệ Minh Thần dừng chân lại, nhìn người trong ngực đỏ mặt giống như mây hồng, nói: "Sức tự kiềm chế của quân nhân cũng không phải không có giới hạn cao nhất, đồng chí Ôn Hân!"
Chỉ cách hai lớp vải, không phải Ôn Hân không cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang dần tăng lên và bắp thịt cứng rắn của người đàn ông, mà lần này cô không muốn nói chuyện cũng không được.
"Siết vào ống quần hơi chặt, đau chân."
Lệ Minh Thần cúi đầu xem xét, tay trái của mình giữ ở vị trí chân của cô, xác thực không làm chệch, trực tiếp kéo vải băng đến ống quần.
"Có vấn đề không kịp thời báo cáo, tật xấu!" Lời của Lệ Minh Thần tuy không kiên nhẫn, nhưng tay lại điều chỉnh vị trí cẩn thận.
"Còn nữa, ai phê chuẩn cho cô gọi người này người kia, tôi có tên....Lệ, Minh, Thần! Nhớ kỹ cho tôi!"
Ngay lúc Tả Dữu mở cửa xe đặt Ôn Hân vào xe thì Lệ Minh Thần hung dữ nói.
Ngày ấy, âm thanh bất mãn của Lệ Minh Thần chỉ khắc sâu thêm một ấn tượng cho Ôn Hân....tính tình người đàn ông này giống y như họ, đối với ai cũng đều giống như luyện binh, “nghiêm khắc” không chịu nổi.
Loại tổn thương mô mềm này, không nghiêm trọng cũng rất mệt người, giống như Ôn Hân ngồi ở ghế sau trong xe riêng của Ngụy Dược, đau buốt đã từ mắt cá chân giật đến nửa cẳng chân.
Tựa như cuộc sống, đau nhiều rồi, dần dần cũng sẽ vô cảm, Ôn Hân nhìn ánh sáng chói mắt ngoài cửa xe, vòng sáng trong mắt dần dần mở rộng.
Chặng đường về xe đi từ ngoại ô thành phố, khoảng chừng 40\'. Vào nội thành thành phố C, Lệ Minh Thần nhìn chằm chằm vào người phụ nữ chảy nước miếng trên tay áo mình, đưa tay đẩy một cái, "Tỉnh lại đi, muốn tiếp tục làm nước ngập núi Kim Sơn thì hãy báo địa chỉ đi rồi lại tiếp tục."
Đau đớn làm giấc ngủ ngắn ngủi phải lung lay, gần như Lệ Minh Thần không cần tốn nhiều sức, Ôn Hân đã tỉnh lại.
Cô mở mắt nhìn áo Lệ Minh Thần, lại nhìn nét mặt của hai anh em bọn họ, lúng túng báo địa chỉ, liền nghiêng đầu ra bên ngoài, giả vờ ngắm phong cảnh.
Mà gò má đã đỏ lên của Ôn Hân sau câu nói tiếp theo của thiếu tá tiên sinh càng đỏ hơn.
Lệ Minh Thần nói: "Đều nói phụ nữ làm bằng nước, nhưng nước này chảy từ miệng của cô ra thì làm thế nào cũng thấy không hợp lắm.”
Coi như anh ta tốt bụng đưa cô về, Ôn Hân vẫn không nhịn được mắng thầm trong lòng: khốn kiếp!
Thời điểm quá giữa trưa là lúc tiếng ve trên cây om sòm nhất, Ôn Lĩnh đẩy xe lăn đến lấy chai nước suối cho khách hàng, đang tò mò sao Tiểu Tiền không chạy tới "Thu tiền" thì cửa chính lại vang lên tiếng “meo meo”.
"Tiểu Tiền, mày thích nhất tiền kim loại một đồng, mà không tới thu cho tao." Cùng với động tác Ôn Lĩnh cầm đồng kim loại gõ xuống mép bàn, rèm ở cửa siêu thị cũng bị vén lên.
"Cô nhìn đi người gì mà gầy teo, trên người không giấu ít thịt à!"
Tả Dữu đi theo sau lưng anh trai, nghĩ thầm, hôm nay anh đã báo thù lấy lại vốn gốc bị tổn thất cho mình, nhưng.... Đối với Ôn Hân bị thương mà nói, có thể nhân hậu hơn một chút được không.
Tả tiểu thư khó khăn lắm mới tìm lại được lương tâm, nhìn chằm chằm Ôn Hân đã bị anh trai làm cho tức đến không nói nên lời, mặc niệm.
Đồng thời nhìn lướt qua, liền nhìn thấy Ôn Lĩnh đang đẩy xe lăn ra.
"Hân Hân, em làm sao vậy? Bị thương à? Bị thương ở đâu ?" Ôn Lĩnh liên tiếp quăng ra ba câu hỏi, khiến mặt Ôn Hân bị Lệ Minh Thần làm cho tức đến trắng xanh lại đỏ lên, "Bị trật khớp thôi, không nghiêm trọng."
"Hả...." Ôn Lĩnh nửa tin nửa ngờ, đưa ánh mắt hướng về phía Lệ Minh Thần và Tả Dữu ở sau lưng anh ta, "Vậy làm phiền cậu giúp tôi ôm Hân Hân vào trong phòng, tôi...."
Tay Ôn Lĩnh không tự chủ khoát lên trên chân tàn phế của mình.
Trừ Tả Dữu có sắc mắt kỳ quái ra, Lệ Minh Thần ngược lại không sao cả, hỏi một câu"Phòng
ngủ ở đâu?” Liền đi vào theo Ôn Lĩnh.
Đuôi con mèo Tiểu Tiền rất dài, đung đưa lắc lư ở phía sau, híp mắt lại nhìn Tả Dữu, ý nói “Nhìn cái gì vậy”.
Tả Dữu nhìn mắt nó cơ thể run lên, bước nhanh đuổi theo anh trai.
Nhà Ôn Hân không phải nhà lầu, hai cái sân nhỏ ở phía trước và phía sau lại đầy đủ tiện nghi. Từ phía trước siêu thị ra đến cửa sau, đi qua một cái sân nhỏ là đến phòng ở phía sau.
Lúc đi ngang qua sân nhỏ thì Tả Dữu đứng lại nhiều lần, muốn nhìn kỹ xem những loài hoa bên trong sân rốt cuộc là hoa gì. Nhưng chỉ cần cô vừa có động tác, là con mèo kia lại ở phía sau cô kêu meo meo.
Mèo nhà Ôn Hân thành tinh rồi… Có cả loại nhận thức này, Tả Dữu cũng không dám nán lại, trực tiếp vào phòng.
Trong nhà, Ôn Hân đã được Lệ Minh Thần đặt lên giường, thiếu tá tiên sinh đặt cô xuống xong, tiện tay vung vẩy cánh tay hai cái.
“Thể lực của quân nhân cũng có lúc bị tiêu hao!” Ôn Hân bị Lệ Minh Thần chẹn họng suốt cả dọc đường đi không nhịn được phản kích.
“Đó là đương nhiên.” Đại đội trưởng Lệ trả lời không chút kiêng kỵ, “Điều này cũng là một quy luật thôi, như là quân nhân cũng cần thở.”
Đại đội trưởng Lệ bên vừa đong đưa cánh tay vừa hả hê, cả một ngày “thu