XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

có nghe thấy Nghiêm Mỹ nhỏ giọng nói một câu: “Tìm một người bạn bình thường một chút, ba của nó cũng có thể bớt tức giận đi chút xíu....”
Ôn Hân cảm giác răng mình gần như sắp cắn chảy máu, không chỉ như vậy, cô cảm thấy, sau khi Lệ Minh Thần biết chuyện này, kết quả tuyệt đối không phải chỉ đơn giản cắn răng như cô là xong....
Khu thương nghiệp nằm ở góc phía nam thành phố tạo thành một đường chéo với Vạn Bác, và ở đó không giống với đèn hoa chưa bật ở Vạn Bác, ca múa mừng cảnh thái bình ở đó đã sớm lên sân khấu rồi.
Phệ Hồn là tòa nhà tầm thường nhất ở hồng lâu Hoan Ca, nhưng hiển nhiên cái câu “trông mặt mà bắt hình dong” dùng cho nó quả thật là không được rồi. Tổng hợp tất cả các trung tâm mang tính giải trí cao nhất ở thành phố C trừ bỏ Phệ Hồn thì không có cái thứ hai. Giống như tên của nó vậy — phệ cốt hồn, nếm một lần nhớ mãi không quên.
Tận cùng bên trong căn phòng số 888 ngoài tầng ba, một người đàn ông mặc tây trang đang dán bên tai Waiter nhỏ giọng nói gì đó.
Người bồi bàn nghe thấy lời của quản lý Hồ xua tay lia lịa, "Không được không được, anh không phải không biết Tuấn thiếu gia là ai, huống chi anh cũng không phải không biết những chủ nhân tìm thú vui bên trong kia là ai, lúc này anh bảo tôi đi vào không phải là thật lòng muốn tôi đi tìm chết à!” Cậu bồi bàn gắn nơ hồng ở cổ áo lắc đầu cộng thêm xua tay, cả người lập tức như trống lắc.
"Nhưng hợp đồng này...." Bên công ty thúc giục, bản hợp đồng phải ký xong trước 50 rồi gửi fax qua Mĩ, nhưng Tả thiếu gia là người cầm bút lại đang ăn chơi đàng điếm trong phòng 888, quản lý Tiểu Hồ sắp ưu sầu thành quản lý Lão Hồ rồi.
Một người cầu xin, một người cự tuyệt, lúc hai người đang giằng co thì cử phòng 888 đột nhiên mở ra. Hiệu quả cách âm cực kỳ tốt, cánh cửa Thủy Mộc bỗng bị mở ra, tiếng cụng rượu, tiếng karaoke bên trong, thậm chí những bức tường lớn của hàng rào âm thanh giống như sông Hoàng Hà bùng nổ, một dòng nước tuôn ra.
Trước mắt quản lý Tiểu Hồ cũng say, bởi vì bị người phun một ngụm rượu lên mặt.
Tả Tuấn đứng ở cửa định lấy hơi, đám cháu chắt trong phòng kia đang chơi trò chơi, anh thua nên rót cả ly Brandy thẳng vào miệng anh, “kẻ điên”, mới vừa rủa thầm một câu, anh mới phát hiện ra người đứng trước mặt đã bị mình làm cho cả người lắc lư rồi .
"Hồ Chí? Cậu tới làm gì?" Mắt phượng của Tả Tuấn nheo lại, anh không thích nhất chính là lúc anh nghỉ ngơi mà người của công ty tới tìm, mất hứng!
Cho nên sự xuất hiện của Hồ Chí làm anh rất không vui.
"Tả, Tả tổng." Mũi Hồ Chí dị ứng với rượu thịt, nên không khống chế được mà hắt xì hơi, nói: "Bản hợp đồng này bên Mỹ đang cần gấp, ngoài ra phu nhân muốn tôi thông báo với anh, bà ấy đã mời bạn gái anh tới lễ kỷ niệm của tập đoàn vì anh, Trương tiểu thư hay Lý minh tinh gì gì đó không cần nữa.... Rồi.... Hắt xì!"
Hồ Chí vẫn không quản được cái mũi quá mức mẫn cảm của mình, nên lại hắt xì hơi, chỉ là, may mà anh ta nghiêng mặt, không trực tiếp hắt lên mặt Tả Tuấn.
"Hả?" Tả Tuấn sửa lại ống tay áo sơ mi, lại nhận lấy tài liệu từ tay cậu ta vừa ký vừa hỏi, "Hôm nay bà ấy đi đâu?"
Hồ Chí hắt xì hơi nên run rẩy che miệng, âm thanh rầu rĩ lên tiếng nói: "Hình, hình như là buổi chiều đi ra ngoài cùng tiểu thư, cụ thể đi đâu tôi cũng không biết."
"Đồ ăn hại." Tả Tuấn nhét cái kẹp lại trong ngực Hồ Chí, đúng lúc này người trong phòng lại đi ra, người nọ uống không ít, lảo đảo khoác tay lên vai Tả Tuấn, "Tả thiếu gia, nói rồi đó nhé, lát nữa đi quán Thiên Phủ tiếp tục, nghe nói mấy cô bé mới tới bên đó đều đặc biệt chờ sẵn, bóp một cái cũng ra nước, hôm nay anh đây mời khách, đến lúc đó người cho cậu chọn trước.”
Hồ Chí nhìn ông chủ nhà mình đầu tiên là cười nhạt, sau đó không biết tại sao lại ra tay đem người kia vặn ép lên tường “Bớt xưng anh xưng em với tôi đi, nhà tôi chỉ có hai anh em!"
Ánh đèn màu quả quýt, thảm đỏ lớn, Tả Tuấn mặc áo sơ mi đen giống như đóa hoa sen đen nở rộ diêm dúa lẳng lơ.
Lệ Minh Thần còn không tính, huống chi là mày một đứa con riêng của doanh nghiệp hạng vừa.
Cuối cùng buông người nọ ra, Tả Tuấn tiêu sái rời đi
Trên đời này có một từ gọi là càng nhiều càng tốt, còn có một từ thà thiếu không ẩu.
Tả Tuấn anh trước giờ không thiếu phụ nữ, nếu như có thể, anh tình nguyện chỉ cần một người trước kia, chỉ là người kia đã sớm không tìm được, sống chết không rõ. Nếu anh không chiếm được người trong lòng mình kia, vậy thì dứt khoát chọn người giống nhất vậy....
Nghĩ đến Ôn Hân là đủ loại phương thức có thể xuất hiện, bất luận người đứng bên cạnh cô là anh hay là Lệ Minh Thần, thì anh cũng tin đây sẽ là một cuộc chơi không tồi.
**********
Vào thu rồi, vết thương ở chân Ôn Lĩnh gần như đã tốt lên rất nhiều, anh sắp được xuất viện, Tả Dữu được mẹ giải cứu lại bắt đầu năm lần bảy lượt xuất hiện ở phòng bệnh. Ôn Hân khuyên cô ấy rất nhiều lần, nói khỏi cần phải đến, nhưng tiểu thư Thủy Quả không chút ngần ngại với công việc phục vụ người khác, vẫn chạy tới chạy lui, bưng trà rót nước ở phòng bệnh như chú ong mậ