Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

i Dực?” Bà Vệ đi đến trước mặt cậu thanh niên này, lông mày khẽ nhếch lên, cậu thanh niên này có chút khác biệt với trong tưởng tượng của bà. Bà đã từng dò la qua Đoàn Chi Dực, tuy rằng thành tích nổi trội, nhưng việc xấu loang lổ, tính tình quái gở, ẩu đả đánh nhau, mười bảy tuổi đua xe xảy ra tai nạn bị gãy một chân. Tóm lại là một cậu ấm quần là áo lượt tự tung tự tác điển hình.
Nhưng mà, một cậu thanh niên với diện mạo điển trai, rất khó làm cho người ta tin rằng cậu đã làm ra mấy chuyện ác này.
Đương nhiên, bởi vì liên quan đến ấn tượng ban đầu, bà Vệ nhìn cậu trai trước mắt này cũng không có tình cảm tốt. Hơn nữa, với một người phụ nữ trung niên trải đời, bà liếc mắt một cái liền nhìn ra đó là một cậu trai có tính cách u ám.
Có lẽ Đoàn Chị Dực đã đoán ra được bà là ai, gật đầu, nói chuyện với bà: “Cô là.”
Bà Vệ quyết định nói thẳng thân phận của mình: “Tôi là mẹ của Vệ Lam.”
Vẻ mặt Đoàn Chi Dực thoáng thay đổi, tay để bên hông bất giác nắm chặt lại, giọng nói rất thấp: “Chào cô.” Dừng một lát, lại khẽ hỏi: “Vệ Lam đã về rồi ạ?”
Khi cậu trai trước mặt bỗng nhiên nhắc đến tên của con gái bà, tất cả phẫn nộ của bà Vệ đều dâng lên, bà hừ lạnh một tiếng, nghiêm nghị nói: “Cậu còn dám gọi tên con gái tôi? Suốt một năm nay cậu làm tổn thương nó, chúng tôi đã biết hết rồi. Nhà họ Đoàn các người có tiền có thế, chúng tôi không thể kiện cậu. Nhưng là một người mẹ, hôm nay tôi nhất định phải thay Vệ Lam đòi lại một chút công bằng.”
Dứt lời, bà vung mạnh tay, tát một bạt tay lên khuôn mặt tái nhợt của Đoàn Chi Dực.
Bà dùng sức rất nhiều, Đoàn Chi Dực bất ngờ không kịp đề phòng, lảo đảo lùi về sau hai bước, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.
Lập tức, trên gương mặt trắng trẻo đẹp trai liền xuất hiện dấu tay đỏ rực.
Đoàn Chi Dực không xoa lên khuôn mặt đau rát của chính mình, chỉ tiếp tục siết chặt nắm tay, cậu rãi gục đầu xuống, lí nhí giải thích hành vi của mình làm: “Cháu không hề muốn tổn thương bạn ấy.”
Trước đó bà Vệ đã định làm người phụ nữ đanh đá gây sự, nhưng nhìn thấy cậu trai trẻ ngây ngô ngoan ngoãn trước mắt, bỗng nhiên có chút khiến bà hoảng hốt, nó thật sự là tên cậu ấm xấu xa bắt nạt con gái mình suốt một năm nay sao?
Vì thế, tay giơ lên rốt cuộc đành hậm hực bỏ xuống, nhưng giọng nói vẫn chưa hết tức giận: “Cho dù rốt cuộc cậu muốn làm gì, hôn nay tôi cũng nói rõ cho cậu biết, tôi sẽ bắt con gái tôi rời khỏi đây, sẽ không để cậu có cơ hội tiếp xúc với nó nữa. Bất luận trước kia Vệ Lam là thông cảm với sự tàn tật của cậu, hay là thông cảm với cái gọi là thân thế của cậu, tôi cũng không để cậu lợi dụng sự lương thiện của nó để ức hiếp nó nữa.”
“Thông cảm ư?” Đoàn Chi Dực lẩm bẩm một câu, trong đôi mắt có dấu vết của sự tan vỡ. Một lát sau bỗng nhiên có phản ứng, ngẩng đầu, ánh mắt bỗng thoáng kiên định, “Thưa cô, cô không thể làm vậy. Cháu sẽ không làm tổn thương Vệ Lam nữa, cháu muốn gặp bạn ấy.”
Bà Vệ cười một tiếng: “Tuyệt đối không thể.”
Có lẽ do vẻ mặt tái nhợt của Đoàn Chi Dực làm người khác động lòng, mà bà Vệ cũng không phải là người phụ nữ lạnh lùng cứng rắn, bà không nói gì thêm nữa, chỉ nhíu mày xoay người bỏ đi.
Đúng, bà quyết định vô cùng chắc chắn, nhất định phải bắt Vệ Lam hoàn toàn đi khỏi đây, toàn thân cậu trai này đều phát ra mùi nguy hiểm. Bà rất sợ cô con gái độc nhất của bà bị thương tổn.
Đoàn Chi Dực ngây ngẩn đứng tại chỗ hồi lâu, như một pho tượng hóa thạch, mặt trời chói chang nhô lên cao, bất giác đến không ngờ. Cho đến kia trong nhà có người làm chạy ra, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu chủ, trên mặt cậu bị sao vậy?”
Đoàn Chi Dực làm như không nghe thấy, vẫn đứng im không nhúc nhích.
“Cậu chủ, cậu bị sao vậy?”
Giọng nói bên tai trở nên ngày càng xa, dần dần, dần dần rồi cuối cùng không nghe thấy nữa.
Khi tỉnh táo lại, Đoàn Chi Dực đã ngồi lên sô pha ở phòng khách, ngoài cửa sổ mặt trời lặn xuống dốc núi, chỉ còn hoàng hôn nặng nề.
Đoàn Hồng nhận được điện thoại của người làm trong nhà, mệt mỏi từ bên ngoài gấp rút quay về, đi đến trước mặt con trai hỏi: “Tiểu Dực, đã xảy ra chuyện gì?”
Đoàn Chi Dực mù mịt ngẩng đầu, nhìn về phía ba mình, rốt cuộc nghẹn ngào mở miệng nói: “Ba, con muốn đi du học.”






Xa cách
Trong ký ức của Vệ Lam, mùa hè năm cấp ba đó, là một mùa hè dài nhất, buồn chán nhất, lo âu sợ hãi nhất trong cuộc đời.
Cô không biết bất cứ chuyện gì, từ sau khi mẹ cô đi công tác trở về, cô chỉ biết bà không có báo cảnh sát khởi tố Đoàn Chi Dực, còn đăng ký cho cô vào học tại một trường đại học cách xa Giang Thành, đồng thời cũng bắt cô phải cắt đứt mọi liên lạc với Đoàn Chi Dực.
Trên thực tế thì Đoàn Chi Dực cũng không còn liên lạc với cô nữa.
Vệ Lam biết cách làm của mẹ không sai, đổi lại là người mẹ khác, con mình phải chịu sự lăng nhục này, có lẽ đã có những thái độ gay gắt rồi. Cô cũng hiểu rất rõ, nếu còn tiếp tục có quan hệ không rõ ràng với Đoàn Chi Dực, cô sợ rằng mình khó mà có được một cuộc sống tươi đẹp mà mình m


Old school Easter eggs.