pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

rách nhiệm, cũng chửi mắng cậu học sinh chưa từng gặp mặt nhưng uy hiếp con gái yêu của họ kia.
Đương nhiên tuy Vệ Lam cật lực nói là Đoàn Chi Dực không làm gì mình nhưng mẹ cô lại không tin một nam một nữ trẻ tuổi ngủ chung giường với nhau một năm trời mà không xảy ra chuyện gì. Hôm sau, bà kéo Vệ Lam tới bệnh viện dù cô không muốn. Mãi đến khi thấy trên báo cáo viết ‘màng trinh vẫn còn’ thì mới yên tâm.
Công bằng
Sau khi từ bệnh viện trở về, mẹ cô ngoại trừ an ủi cô, có lẽ là sợ đụng chạm đến tâm hồn bé bỏng của cô con gái, mẹ cô không hỏi nhiều lắm, Vệ Lam âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khu vực viện nghiên cứu ba mẹ cô cách nội thành một khoảng, công việc của nhà khoa học lại vô cùng bận rộn, gần như không có thời gian ở bên cạnh Vệ Lam. Mười ngày trôi qua, Vệ Lam ngoại trừ đọc sách xem tivi, vận động xung quanh khu vực hạn chế, thật là hết sức nhàm chán.
Nhìn thấy sắp đến lúc có kết quả thi, cô nghĩ nên chuẩn bị điền đơn nguyện vọng, buổi tối cả nhà ăn cơm liền thương lượng với ba mẹ khi nào thì về nhà.
Ba mẹ cô nhìn nhau, lát sau, mẹ cô chậm rãi đặt chén cơm xuống, nhìn cô rồi từ từ mở miệng: “Lam Lam, tạm thời con đợi ở đây đi, đợi đến khi có điểm rồi, mẹ sẽ về nhà giúp con điền đơn nguyện vọng chọn trường.”
“Sao vậy mẹ?” Vệ Lam nhất thời không hiểu.
Mẹ cô thở dài, kéo tay con gái vỗ vỗ: “Lam Lam, suốt năm nay ba mẹ không ở bên cạnh nên đã để con chịu uất ức rồi. Yên tâm, mẹ sẽ không để con chịu tủi thân nữa đâu. Mẹ đã xin nghỉ phép rồi, lần này trở về sẽ tìm luật sư khởi kiện, để cho cậu nam sinh bắt nạt con phải bị trừng phạt.”
Vệ Lam kinh hãi, hai mắt trợn to, hồi lâu sau mới có phản ứng lại, vội vàng kéo tay mẹ, nói năng lộn xộn: “Mẹ, không cần đâu. Bạn ấy không hư hỏng như mẹ nghĩ đâu, thật ra bạn ấy cũng rất đáng thương. Không phải mẹ đã biết là con không bị tổn tương gì sao?”
Mẹ cô hừ một tiếng, hơi tức giận: “Có phải muốn thật sự xảy ra chuyện mới gọi là tổn thương không?“
“Mẹ…” Vệ Lam lôi kéo tay mẹ, thử làm nũng.
Mẹ cô hất tay cô ra, giận tím mặt: “Đầu óc con thật sự hư rồi, còn nói giúp cái loại người như nó. Khỏi nói gì nữa, tóm lại con phải đợi ở đây, có chuyện gì đợi mẹ về sẽ nói sau.”
Hai ngày sau, bà Vệ lên đường, nhân tiện mang theo điện thoại của Vệ lam.
Vệ Lam gấp đến nỗi hỏng mất, lôi kéo ba cô nói ba cô gọi điện thoại ngăn mẹ lại, nhưng bình thường ba cô đã không dám nói gì, lúc này lại hoàn toàn không nhúc nhích, chỉ để cho mẹ cô muốn làm gì thì làm, cái gì cũng không muốn quản.
Mà bên kia, mẹ cô trở về nhà, lập tức tìm luật sư quen biết, kể rõ chuyện của Vệ Lam cho luật sư nghe, để luật sư hỗ trợ báo cảnh sát, xử lý thủ tục khởi tố.
Nhưng mà, sau khi trải qua hai ngày điều tra nghiên cứu, luật sư lý trí phân tích lại cho bà, nói bà nếu muốn khởi tố vụ này thì tỷ lệ thành công gần như bằng không. Nguyên nhân rất đơn giản: Thứ nhất, Vệ lam vẫn chưa thật sự bị tổn thương gì. Thứ hai, sự thật cho thấy, một năm qua, Vệ Lam đi lại tự do, có thể đến trường, về nhà, hoàn toàn không tính là bị giam cầm phi pháp.
Bà Vệ là người trí thức, sau khi biết được cảnh ngộ của con gái, cũng đã suy nghĩ trước sau một lượt, cũng đại khái biết được họ không có đủ bằng chứng mạnh mẽ để khởi tố cậu nam sinh bắt nạt con gái kia.
Nhưng mà, sau khi nghe luật sư nói xong, cũng không khỏi có chút thất vọng. Nhất là, người bạn luật sự này sau đó còn sâu xa nói với bà, quyền thế của nhà họ Đoàn không phải nhỏ, bởi vì chút chứng cớ xác thực cũng không nắm được, nếu khởi tố chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Trước đó, bà Vệ đương nhiên đã điều tra nhà họ Đoàn là gia đình thế nào, bằng không cũng sẽ không im lặng đến tìm luật sư cố vấn trước.
Biết không có hy vọng khởi tố, bà Vệ không tiếp tục vướng mắc vấn đề này nữa. Nhưng là một người mẹ, bà không thể không làm gì hết.
Bà theo địa chỉ, đến nơi bồng lai tiên cảnh giữa sườn núi bên trong thành phố này. Khi đứng trước cửa lớn bên ngoài biệt thự nhà họ Đoàn, bỗng nhiên cảm thấy có chút đau buồn không tên. Giây phút này, đại khái bà đã có thể tưởng tượng ra, với gia cảnh như vậy, là con cái nhà giàu có vênh váo ngôn cuồng mới có thể làm ra được cái chuyện coi trời bằng vung như thế.
Mà con gái bà, rốt cuộc một năm qua có bao nhiêu bất lực?
Bà Vệ đứng thật lâu trước cửa lớn, cuối cùng mới gửi đi một tin nhắn.
Lúc này, Đoàn Chi Dực đang ở trong nhà, cầm điện thoại, cân nhắc xem có nên gọi cho Vệ Lam hay không, hỏi cô chừng nào mới về, bởi vì ngày mốt chính là sinh nhật của cậu. Mười mấy ngày này, biết ba mẹ cô ở bên cạnh, nên cậu luôn kiềm nén không liên lạc với cô.
Đang do dự, màn hình điện thoại trong tay chợt lóe sáng. Theo bản năng, cậu mở tin nhắn chưa đọc ta, nhìn thấy số của Vệ lam gửi tin đến: Đoàn Chi Dực, cậu ra ngoài một chút.
Miệng cậu cong lên một nụ cười vui vẻ, bay người lên, bước nhanh đến cửa trước.
Nhưng nụ cười của cậu khi đi ra cửa bỗng chốc từ từ cứng lại.
Người ở cửa không phải là Vệ Lam, mà là một phụ nữ xa lạ quan sát cậu không nhúc nhích.
“Cậu là Đoàn Ch