Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1846 lượt.

quá đủ rồi. Điều quan trọng là, Đoàn Chi Dực có thứ tôi thiếu nhất lúc đó….. là tiền. Lúc đó anh ấy vừa tách rời khỏi gia đình để tự lập nghiệp, mặc dù không thiếu tiền, nhưng một người Trung Quốc trẻ tuổi lập nghiệp ở trên đất Châu Âu, cũng là một chuyện rất khó, nhất là ngành truyền thông. Vì thế anh ấy tài trợ cho tôi, tôi làm việc cho anh ấy, coi như là đôi bên cùng có lợi. Sau này, khi tôi tốt nghiệp rồi, anh ấy thành đạt quay trở về nước phát triển sự nghiệp, rồi đề cử tôi với đài truyền hình, trở thành một ngôi sao nổi tiếng trên màn ảnh như bây giờ.”
Vệ Lam im lặng vài giây, thờ ơ ừm một tiếng, nói: “Một câu chuyện đầy thú vị. Nhưng tôi không biết tại sao cô lại kể cho tôi nghe chuyện này.”
Trần Vũ Yên cười to ha ha: “Thật ra cũng không có nguyên cớ gì, chẳng qua chỉ muốn nói, người bạn cũ của cô, thật ra là một người rất tốt, tốt gấp trăm ngàn lần so với vẻ bề ngoài. Nếu anh ấy không lạnh lùng quá mức, có lẽ tôi đã yêu anh ấy từ lâu rồi.”
Vệ Lam ngẩn người: “Cô và anh ta không phải….”
“Tất nhiên không phải rồi.” Trần Vũ Yên quả quyết chặn lời của cô lại.
Vệ Lam thở một hơi nhẹ nhõm: “Thế thì tôi yên tâm rồi, nếu không Chân Chân làm vậy thật không đáng.”
Trần Vũ Yên nở nụ cười chế nhạo: “Cô nói Quách Chân Chân sao?” Mà thôi, cô ấy chuyển đề tài, vẫy tay mỉm cười, nói: “Cho qua đi, không nói đến Đoàn Chi Dực nữa, một người đàn ông thối tha như vậy, cũng không có ý nghĩa gì, vẫn nên cạn ly vì những người phụ nữ vĩ đại như chúng ta.”
Vệ Lam cũng mỉm cười, cũng giơ ly lên, cụng nhẹ với cô ấy một cái, ngửa đầu lên uống một hơi.
Có lẽ là cao thủ xã giao bên ngoài, cho nên một người đã không còn là tân binh từ lâu như Vệ Lam, cũng vô thức bị Trần Vũ Yên chuốc say một ly rồi một ly. Đã vậy Vệ Lam còn có một tật xấu, uống ít thì không sao, uống nhiều quá sẽ ngủ ly bì, mấy ly xuống bụng, vô thức đã chìm trong sương mờ, dần dần không biết trời đất gì hết.
Hai đôi mắt hơi ngà say của Trần Vũ Yên, nhìn thấy người đối diện nằm sấp xuống, chống tay lên đầu suy nghĩ một lát, mới lấy điện thoại trong túi ra, bấm một dãy số, đến khi điện thoại có người nhận, mới thấy đôi môi mỏng của cô hé mở: “Chi Dực à, em tặng anh một món quá rất tuyệt nha.”
“Trần Vũ Yên, anh không có thời gian ngồi nói những chuyện buồn chán gì đó với em.”
“Buồn chán sao? Em cũng thấy vậy, Vệ Lam sau khi uống say thì buồn chán như thế đó, chỉ biết ngủ ly bì. Em tính gọi điện thoại kêu Minh Quang đến đón cô ấy, nhưng anh ta lại không ở Giang Thành.”
“Em, đang, ở, đâu!”
Trần Vũ Yên để điện thoại ra xa, cười khẽ một tiếng, xoa xoa lỗ tai bị hoảng sợ của mình, cúp điện thoại.
Nửa tiếng sau, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Đoàn Chi Dực xông vào với vẻ mặt giận đùng đùng, trước hết là nhìn người nằm dài trên bàn, rồi mới nhìn đến Trần Vũ Yên đang ung dung ngồi đó, quát: “Trần Vũ Yên, em giở trò quỷ gì hả?”
Người bị quát tháo tỏ ra vô tội nhún vai: “Hai người phụ nữ nói chuyện uống rượu với nhau thôi. Ai biết cô ấy uống tệ như vậy chứ, mới có vài ly đã say bí tỉ như vậy rồi.”
Đoàn Chi Dực đi đến bên Vệ Lam, đẩy vai cô, thấy cô không nhúc nhích, lại sờ hai má đang đỏ ửng của cô, chắc chắn cô say mèm rồi, mới ôm cô dậy, nhìn chằm chằm Trần Vũ Yên: “Em ít lo chuyện bao đồng đi.”
Trần Vũ Yên vẫn nhún vai như lúc nãy, nói: “Món quà tuyệt như vậy, anh lại không thèm cảm ơn em.”
Đoàn Chi Dực mặc kệ cô, ôm Vệ Lam đi thẳng ra cửa.
Tất nhiên Đoàn Chi Dực biết Minh Quang không ở Giang Thành mấy ngày rồi, anh lái xe đưa Vệ Lam đến dưới nhà, đèn xe tắt rất lâu, mà người ngồi bên cạnh, vẫn ngủ say.
Một lát sau, anh quay đầu lại, mượn ánh đèn bên trong xe, híp mặt lại, nhìn cô rất lâu, đột nhiên nghiến răng một cái, nổ máy xe, quay đầu xe bỏ đi.
Căn biệt thự lúc trước đã sửa sang xong rồi. Đoàn Chi Dực lại rất lâu không đến đây.
Anh mở cửa, ôm Vệ Lam đang ngủ say đi xuyên ra phòng khách sang trọng trang nhã, bước từng bước lên cầu thang gỗ, đến tầng hai.
Một tiếng răng rắc vang lên, căn phòng ngủ của chủ nhà trước giờ chưa từng mở ra, lúc này lại từ từ được mở ra.
Đoàn Chi Dực nhìn chiếc giường lớn màu đen đó, rồi đặt Vệ Lam lên đó. Khoảng thời gian của tám năm trước, như quay trở lại.
Anh đứng ở bên giường, bỗng dưng nhìn người ở trên giường một hồi lâu, một khoảng thời gian dài, lại tưởng chừng như cả một thế kỷ.
Có lẽ đang mơ thấy gì đó, lông mày của Vệ Lam chợt cau lại, hừ nhẹ một tiếng. Động tác nhỏ như vậy, làm cho Đoàn Chi Dực đang chìm đắm trong suy nghĩ quay về hiện tại.
Anh cúi đầu thở dài một tiếng, rồi mới vào trong nhà tắm, lấy một chiếc khăn, nhẹ nhàng lau mặt và tay cho Vệ Lam.
Lau sạch sẽ xong, đột nhiên có một sự tức giận dấy lên, anh cầm chiếc khăn ném mạnh xuống đất, còn mình ngồi mạnh xuống giường, rồi ngã xuống giường.
Anh nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Sau đó quay đầu lại, nhìn Vệ Lam đang nằm bên cạnh.
Mặt của hai người, cách nhau chưa đến mười mấy centimet. Một người thì chẳng biết gì, còn một thì trăm mối ngổn ngang.
Đoàn Chi Dực lẳng lặng