Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.
nhìn người trước mặt, tay từ từ vươn ra, sờ từng đường nét trên mặt cô.
Hai người rời xa nhau tám năm, lúc cô gần bên anh một lần nữa, anh chợt có một cảm giác thấp thởm lo sợ không chân thật, cảm giác bực bội và chán ghét cô, lại ùa đến lần nữa.
Lúc này Đoàn Chi Dực cảm thấy mình rất nhàm chán, giống như có cảm giác nóng nảy lo lắng của một đứa trẻ vị thành niên.
Hô hấp của anh dần trở nên dồn dập, giữ lấy đầu của Vệ Lam, hôn cô thật mạnh.
Nhưng mà nụ hôn này của anh cũng không tàn bạo, chỉ ngậm đầu lưỡi mang theo mùi rượu của cô, ngậm liếm thật lâu, mang theo chút ẩm ướt.
Do say rượu, nên Vệ Lam không tỉnh lại, chỉ là trong lúc ngủ bởi vì khó thở mà cau mày lại.
Tiếng rên như vậy, đã kích thích Đoàn Chi Dực.
Anh chợt nghĩ, đây là điều tám năm trước anh nên có được. Anh tại sao phải do dự chứ?
Anh buông mạnh Vệ Lam ra, lật người lên, tay vô thức đã đi đến nút áo của cô từ lâu. Mở một cái rồi lại một cái.
Khi áo bị cởi ra hai bên, liền lộ ra áo lót bằng ren sáng màu ở bên trong.
Vệ Lam không còn là cô thiếu nữ của tám năm trước, cô bé năm đó đã trở thành phụ nữ rồi, cơ thể của phụ nữ không còn thiếu sót nữa rồi.
Đoàn Chi Dực đột nhiên gắt gõng căm phẫn, trong lòng đều là ghen tuông và không cam lòng, giống như bị kiến bò vậy, cắn xé trái tim, trán nhíu lại.
Anh cởi áo lót của cô ra, bờ ngực trắng nõn của cô hơi run nhẹ. Anh đánh giá từ trên xuống dưới gương mặt và cơ thể của Vệ Lam, trong ánh mắt chất chứa một ngọn lửa, có sự kích động muốn hủy diệt và ham muốn.
Nửa người trên của Vệ Lam đã bị cởi sạch, cô mặc một chiếc váy ngắn ôm sát, Đoàn Chi Dực kéo dây kéo, chiếc váy kia liền rớt xuống, lộ ra hai đôi chân thon dài.
Đoàn Chi Dực lúc này đây, không còn bất kỳ kiên nhẫn và do dự nào, cho dù là cơ thể hay là lý trí, đều đang gấp rút muốn giải quyết sự nóng bức làm anh đau khổ này.
Một cô bé đã lột xác, làm cho anh căm phẫn và không cam lòng.
Anh không thể tưởng tượng được người phụ nữ này đã từng nở rộ ở dưới cơ thể người đàn ông khác, không có cách nào chịu được sự xinh đẹp này lại nở rộ vì người khác.
Ghen tuông đục khoét trái tim, càng có thể làm mờ mắt.
Đoàn Chi Dực đã bị sự ghen tuông che mờ lý trí, anh cởi quần áo trên người mình, đặt mình giữ hai chân của Vệ Lam, không hề dịu dàng giang rộng ra, kéo quần của cô xuống.
Sau đó, đưa nơi đang khí thế hừng hực của mình vào, dồn sức ra vào nơi nữ tính yếu ớt nhất của người phụ nữ.
Thỏa mãn 18+
Trong giấc mơ của Vệ Lam, cô quay trở lại năm học cấp ba, chiếc giường lớn màu đen, chàng thiếu niên lạnh lùng u ám, cả người cô trần trụi năm trên giường, bàn tay kia nổi rõ từng khớp xương, lướt trên làn da mịn màng của cô.
Cô không giãy dụa, chỉ chờ mong sự tra tấn đầy nhục nhã này mau chóng chấm dứt.
Nhưng lần này, lại không hề chấm dứt.
Đau quá!
Cô không biết cơ thể của mình tại sao lại như vậy, nhưng nghĩ đến không chỉ nguyên nhân có liên quan đến rượu. Trong mơ màng cô nghĩ đến gương mặt tươi cười không biết có ý gì của Trần Vũ Yên.
“Đoàn Chi Dực, anh tha cho tôi có được không?” Cuối cùng Vệ Lam cũng trút hơi thở mỏng manh mở miệng.
Nhưng bây giờ Đoàn Chi Dực không nghe thấy gì hết, tất cả đều không nghe thấy. Anh nhìn thấy dưới cơ thể hai người có vết máu, đầu óc của anh vang lên tiếng nổ oanh tạc, hoàn toàn trống rộng.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, một lúc sau mới phản ứng lại. Anh không phải người không có kiến thức phổ thông, tất nhiên biết như vậy có ý nghĩa gì. Vì thể cả người một lần nữa không thể kiểm soát được nỗi xúc động dâng trào.
Anh đoán Trần Vũ Yên đã giở thủ đoạn hạ tiện với Vệ Lam. Nhưng anh vào lúc này đây, lại có chút biết ơn cô ấy, ít nhất Vệ Lam lúc này đây có thể để anh làm tiếp chuyện này.
Trần Vũ Yên nói rất đúng, đây là món quà của anh, món quà tuyệt vời nhất.
Anh leo lên, ôm lấy Vệ Lam, cúi đầu, hôn lên môi cô, hỏi nhỏ nhẹ: “Đau lắm sao?”
Vệ Lam mở mắt ra, dường như đây là lần đầu tiên nhìn thấy thái độ dịu dàng của anh, nhưng lại là lúc làm chuyện này với cô.
Đúng là thật hoang đường mà.
Hai mắt cô đỏ lên, bên trong hiện lên một lớp sương, bởi vì không có sức, chỉ mở miệng mang theo tiếng cầu xin: “Anh tha cho tôi đi, không được sao?”
Thái độ của Đoàn Chi Dực lập tức lạnh lẽo vài phần, trừng mắt nhìn cô thật lâu, đột nhiên im lặng trượt nguyên người xuống.
Lúc Vệ Lam chờ đợi cảm giác đau đớn lúc nãy đến lần nửa, thì bên dưới đột nhiên truyền đến một cảm giác ẩm ướt ấm nóng. Đầu óc cô lờ mờ vài giây, liền phản ứng gay gắt lại, cảm thấy xấu hổ muốn thoát khỏi cảm giác đáng sợ này.
Nhưng sự chậm chạp của cơ thể làm cho sự giãy dụa của Vệ Lam trở nên quá yếu ớt, mà bụng dưới lại căng đau, không thể nào kiểm soát được.
Đoàn Chi Dực làm từng bước theo những kiến thức có hạn của mình, sau khi cảm giác chỗ đó đã ướt, anh mới thở hổn hển từ từ ngẩng đầu lên, lại bò lên người Vệ Lam lần nữa, hai mắt đỏ hoe nhìn cô chăm chăm. Anh chà đôi môi ướ