XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

ui cười với anh, chẳng qua là ứng đối cho có lệ mà thôi.
Lúc họ thân mật nhất, cũng chỉ có ở trên giường. Có lẽ đây là điều duy nhất khác với 8 năm trước. Kẻ thường ngày âm trầm ít nói như anh, lên giường rồi thì cũng háo sắc chết được.
Đoàn Chi Dực có một sở thích kỳ quái là nửa đêm thức giấc thì thường hăng hái đánh lén cô.
Vệ Lam rất sợ anh như vậy. Anh không thích làm biện pháp phòng tránh, trước giờ chưa từng tự mua nó mà đều do Vệ Lam đi mua đồ rồi mặt dày mua nó luôn. Mỗi lần bắt anh dùng anh đều sụ mặt lại. nhưng bất luận thế nào thì Vệ Lam cũng tuyệt đối không thỏa hiệp, mỗi lần trước khi lâm trận, cô đều yêu cầu rất kiên quyết.
Nhưng nửa đêm bị đánh lén, vì đầu óc mơ màng thiếu cảnh giác nên có mấy lần suýt bị anh bắn vào trong.
Hoang mang lo lắng suốt cả tháng, Vệ Lam sợ là có chuyện gì nên đến hiệu thuốc mua thuốc phòng bị, nhưng còn chưa kịp dùng thì đã bị anh hằm hằm vứt đi.
Vì chuyện này, hai người dỗi nhau suốt hai ngày, ai cũng không chịu lên tiếng nói với người kia một câu. Mãi đến tối ngày thứ ba, khi Đoàn Chi Dực leo lên giường ôm Vệ Lam và chủ động lấy một hộp áo mưa ra thì chuyện này mới được giải quyết xong.
Ngày tháng cứ dần trôi qua, Vệ Lam lại bắt đầu thấy quen với nó như là 8 năm trước. Chì có điều tuổi xuân dần qua, bây giờ cô đã không còn là một cô bé vô tư không lo nghĩ gì, cho nên thỉnh thoảng lại nảy ra chút lo sợ, bởi vì cô không biết những ngày tháng thế này bao giờ mới kết thúc.
Tương lai của cô, chung quy cũng không thể thế này mãi được.
Từ sau hôm ấy, Minh Quang vẫn không hề liên lạc với Vệ Lam, gọi điện thoại thì anh cứ tắt máy. Vệ Lam hỏi hai trợ lý ở phòng làm việc của Minh Quang nhưng họ nói với cô rằng Minh Quang cho họ nghỉ dài hạn.
Tài khoản của cô lại được chuyển vào một số tiền kha khá, Vệ Lam đoán rằng đây là phí chia tay mà Minh Quang cho cô. Tình cảm trong ba năm, cuối cùng cũng chỉ là một con số lạnh như băng, ngay cả một câu từ biệt chính thức cũng không có, lòng cô ít nhiều cũng thấy mất mát.
Rời xa Minh Quang, cũng đồng nghĩa với việc thất nghiệp. Vệ Lam tốt nghiệp trường danh tiếng, mặc dù chuyên ngành bình thường nhưng cô cũng lấy thêm những chứng chỉ uy tín khác, cũng đã có kinh nghiệm làm việc, trước khi vào Lam Quang cũng đã công tác tại một công ty có tiếng, còn Lam Quang tuy nhỏ nhưng cũng được coi như công ty. Lẽ ra với điều kiện của cô, xin việc đi làm lại sẽ không có vấn đề gì. Nhưng nộp hồ sơ vào mấy công ty ưng ý, đi phỏng vấn cũng trò chuyện với người ta rất vui vẻ, sau đó, ừ thì không có sau đó nữa.
Cũng chả gấp gáp gì, cô không thiếu tiền mà. Ở trong cái lồng vàng này, cô không thiếu gì hết. Số tiền trong tài khoản cũng đủ để cô sống nhàn nhã một thời gian.
Còn tâm trạng của Đoàn Chi Dực thì lúc tốt lúc tệ, tối đến đi ngủ thì đương nhiên là vui vẻ. Tuy anh chỉ vừa mới biết chuyện giường chiếu, nhưng khả năng tự lĩnh ngộ, tự học tập lại rất xuất sắc, không chỉ khiến mình trải nghiệm niềm sung sướng vô bờ mà còn khiến Vệ Lam vui thích dưới thân anh.
Nhưng trừ lúc lên giường hơi hài hoa, ở những mặt khác, quan hệ giữa anh và Vệ Lam vẫn cứ như cũ. Anh rất hay cáu kỉnh, nhất là với Vệ Lam, không chịu nổi một chút khó chịu từ cô. Chỉ cần cô lạnh mặt hoặc là ứng đối qua loa với anh thì anh lại giống như một con mèo bị giẫm vào đuôi, lại xù lông lên. Rõ ràng là hầu hết thời gian Vệ Lam đều chả vui vẻ gì với anh.
Nhưng anh còn có thể mong đợi điều gì đây? Cô đến với anh là do anh dùng những thủ đoạn bất chính để ép cô, cô cũng đã nói là cô không hề yêu anh, lẽ nào anh còn hy vọng cô yêu anh ư, thật tức cười!
Công việc của Đoàn Chi Dực cũng rất bận rộn. Năm ấy anh mang tài sản mà mẹ để lại cho anh rời khỏi nhà họ Đoàn, tự lập công ty riêng.
Đối với người bình thường mà nói, tài sản trong tay anh chính là một con số khổng lồ, cho dù không làm gì thì cũng có thể sống sung túc suốt cả đời. Nhưng anh biết, một khi đã không còn gia thế, thì anh không là gì cả. Giống như khi mẹ Vệ Lam gặp anh năm đó, trong mắt tỏ rõ vẻ khinh thường, hệt như đang nói anh chỉ là một kẻ bất tài, ỷ vào gia thế mà làm mưa làm gió.
Để chứng minh giá trị tồn tại của mình, vì không muốn mãi là một người rỗng ruột bị xem thường, anh nhất định phải làm gì đó. Lúc ấy ở nước ngoài, thấy tạp chí giải trí nhỏ mà mình thích sắp bị pha sản, anh bèn mua nó. Có tiền thì cũng dễ làm việc, chưa tới 3 năm tạp chí ấy đã khởi tử hồi sinh, cũng có nhiều phóng viên có tiếng. Dần dần, Azre của anh trở thành một tập đoàn truyền thông có quy mô lớn. Nhưng có rất nhiều chuyện tiền không cách nào giải quyết được, những vất vả gian nan trong ấy chỉ mình anh biết.
Thị trường trong nước càng phức tạp. Sau khi trở về, mấy năm nay Đoàn Chi Dực bận đến nỗi ngày ba bữa không điều độ.
Khi anh xem xong bản kế hoạch cơ bản của công ty thì đã là lúc phải dùng cơm trưa.
Dưới anh một tầng là nhà hàng, nhưng anh rất hiếm khi xuống dưới ấy. Thứ nhất là vì anh ghét không khí ồn ào nhốn nháo trong ấy, thứ hai là đồ ăn ở đó cũng chỉ tàm tạm. Còn đi những nhà