XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

ng thì được rồi chứ gì? Tóm lại em lên đây cho tôi, ngay lập tức!”
Vệ Lam luôn luôn chán ghét cái giọng mệnh lệnh hống hách này của anh. Nhưng gác máy, nghĩ rồi lại nghĩ, vẫn lên tầng 18. Dù sao ở Azre một ngày thì một ngày cô vẫn là cấp dưới của Đoàn Chi Dực.
Bước vào phòng làm việc, quả nhiên Vệ Lam thấy sắc mặt của Đoàn Chi Dực đen một cách bất bình thường.
Thấy cô đi vào, vẻ mặt bình tĩnh tiếp đón, khẽ hỏi: “Rốt cuộc em bị sao vậy?”
Vệ Lam đứng ở cửa, quay chỗ khác không nhìn anh: “Không bị gì cả, chỉ cảm thấy cứ tiếp tục như vậy chỉ làm cho người khác mất hết hy vọng, mong anh thương tình, để tôi đi sớm một chút.”
Nói xong, chính cô còn cảm thấy bản thân thật vớ vẩn. Đây chính là điều trước giờ cô vẫn luôn chờ đợi, nhưng hiện giờ nói ra, cảm giác lại hoàn toàn thay đổi, chỉ là chính mình đang giận dỗi với anh mà thôi.
Cô không biết bản thân mình lúc nào đã trở thành người nghĩ một đằng mà lại nói một nẻo.
Đương nhiên Đoàn Chi Dực không biết sao cô lại giận dỗi, nghe xong lời này, tức giận đến nỗi dây thần kinh giật tăng tăng, vẻ mặt lạnh lùng lên tiếng: “Vệ Lam, mấy câu thế này từ nay về sau tôi không muốn nghe thấy lần nữa.”
“Còn tôi thì không muốn cứ tiếp tục như vậy mãi nữa.” Vệ Lam vặn lại.
Cô vừa mới nói xong, khóe mắt Đoàn Chi Dực như muốn rách ra, tiến sát lại, nắm lấy hai tay cô, dùng sức ép cô đến sau cửa, kề sát lại hôn cô thật mạnh.
Nụ hôn này của anh có chút thô bạo, vừa mút vừa cắn, đầu lưỡi cố gắng luồn vào trong miệng cô, miệng của cả hai ướt át dính lấy nhau, Vệ Lam suýt ngạt thở.
Khi Vệ Lam nghĩ cô bị anh rút hết không khí, sắp ngất xỉu, thì trong phòng làm việc vốn chỉ có tiếng hôn môi, lại vang lên dồn dập một hồi chuông điện thoại.
Rốt cuộc Đoàn Chi Dực bị tiếng chuông điện thoại nọ kéo lại một chút tâm tư, anh chậm rãi buông Vệ Lam ra, tì lên trán cô thở dốc thật mạnh. Rồi sau đó, lại kéo cô đến bên cạnh bàn mình, khi cầm điện thoại để nhận máy cũng chỉ thả một tay ra, tay kia vẫn giữ chặt cô như cũ.
“Ừ, anh cứ nói.”
… …
“Anh nói có người thường xuyên điều tra Trần Vũ Yên, Quách Chân Chân chỉ là thuận tiện nắm được một chút tin tức.”
… …
Vẻ mặt anh nghiêm túc và chăm chú, giống như đang nói một chuyện cực kỳ quan trọng, bàn tay túm lấy Vệ Lam bất giác cũng thả ra.
Vệ Lam vừa nghe thấy cái tên Trần Vũ Yên, liền cảm thấy bực bội.
Không phải bởi vì cái người tên Trần Vũ yên này, cũng không phải bởi vì hoài nghi mối quan hệ giữa Đoàn Chi Dực và Trần Vũ Yên. Chỉ là bởi vì chính cô, bởi vì cô bỗng nhiên phát hiện bản thân… giống như thật sự đã mắc hội chứng Stockholm.
Hội chứng này từ tối qua đã bắt đầu lờ mờ ẩn hiện, đến hiện giờ rốt cuộc đã định hình nhận thức, thậm chí còn khủng bố hơn so với chuyện nửa đêm thức giấc, nhìn thấy Đoàn Chi Dực nằm đè lên người mình.
Đất trời sụp đổ.
Cô khẽ rút lại cánh tay còn đang bị Đoàn Chi Dực lôi kéo, chăm chú nhìn sườn mặt của người còn đang nói điện thoại kia. Đường nét sườn mặt của anh không ngờ lại đẹp đến vậy.
Đẹp đến nỗi không hiểu sao khiến Vệ Lam thấy ưu thương.
[1'> Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một trạng thái tâm lý, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình. Nguồn gốc của thuật ngữ này là một vụ tội phạm xảy ra năm 1973 tại Stockholm, Thụy Điển.
Mây tan
Lúc Đoàn Chi Dực gác điện thoại, Vệ Lam đã đi đến cửa. Anh có chút gấp rút gọi cô lại: “Em đi làm gì hả?”
Vệ Lam không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói: “Đi làm.”
Đoàn Chi Dực ngẩn người, nhưng đã hành động trong chớp mắt, lúc cô còn chưa bước ra cửa, bèn giữ chặt cô lại, nói với vẻ dữ tợn: “Không cho đi, em rút lại những lời em vừa mới nói đi.”
Vệ Lam quay đầu lại lạnh nhạt liếc anh một cái, nói: “Anh cảm thấy làm như vậy có ý nghĩa sao? Cho dù có rút lại thì sao nào? Điều đó không hề có nghĩa tôi không nghĩ như vậy.”
“Tôi mặc kệ, dù sao em cũng phải rút lại.” Trong giọng điệu của Đoàn Chi Dực mang theo chút lo lắng.
Vệ Lam cau mày rút tay mình ra từ trong xiềng xích của anh, có chút mất kiên nhẫn, nói: “Đoàn Chi Dực, đây là phòng làm việc, anh là giám đốc của Azure, anh không thể trẻ con như vậy?”
Nói xong, nhân lúc anh không để ý, đẩy cửa đi ra.
Đoàn Chi Dực tức giận nệm một đấm vào cánh cửa, gần như bực bội đến cùng cực, dùng sức kéo cổ áo ra, cuối cùng, lại chán nản dựa vào cửa, thở một hơi thật mạnh ra.
Hai người vẫn chiến tranh lạnh với nhau. Dường như càng đi càng xa, cũng có lẽ trước giờ hai người chưa từng tiến lại gần nhau.
Vệ Lam chỉ cảm thấy tinh thần xuống dốc tột độ, giống như chẳng có hứng thú với bất kỳ điều gì, điều duy nhất cô hy vọng là có thể thoát khỏi cuộc sống làm cô hoang mang này.
Cô cũng từng có ý nghĩ dọn hành lý rời khỏi, nhưng bị Đoàn Chi Dực biết được, tức giận đến cực độ, giống như biến thành một con ác thú hung tàn, đập cái vali của cô tan tành, còn tịch thu luôn mọi giấy tờ tùy thân của cô.
Dáng vẻ của anh lúc đó, quả thật làm cho người khác khiếp sợ, bất kể nhìn