Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1043 lượt.

nước trong đó rơi tung tóe xuống nền đất khô cằn.
Khả Hoan phẫn nộ nhìn đám nô lệ đanh ác, ba nữ nô vừa đụng phải cô cũng nghênh ngang nhìn cô bằng ánh mắt khiêu khích. Cuối cùng Khả Hoan cúi đầu, cắn nhẹ môi để lại bát vào chỗ cũ, ba nữ nô kia thỏa mãn rời đi, nước mắt của Khả Hoan cũng theo đó rớt xuống






La Y vừa dừng xe, Ba Lạp đã chạy ra nghênh đón, đỡ lấy ba-toong cho hắn, kính cẩn nói: “Kính chào La Y thiếu gia, lão gia và Trát Phi thiếu gia, Tạp Trát Nhân thiếu gia đang chờ ngài ở trong nhà”.
La Y thân thiết kéo tay lão, sảng khoái cười to: “Ta lại nghĩ sáng nay bác và hai huynh đệ sẽ dậy muộn, chẳng phải người ta vẫn nói là cửu biệt thắng tân hôn sao?” Ba Lạp bất đắc dĩ lắc đầu.
La Y nhìn thấy lão có vẻ xấu hổ càng thêm khoái trá: “Thôi được rồi, Ba Lạp à, hôm nào theo ta đi chơi một đêm đi, lão cứ nghiêm túc như thế không thấy cuộc sống đơn điệu sao?” Ba Lạp khẽ lắc đầu khuyên nhủ: “La Y thiếu gia à, trước mặt tộc trưởng, ngài đứng đắn một chút được không ạ”
La Y gật gù tỏ ra hiểu ý, nghĩ nghĩ một lúc hắn bất ngờ hỏi: “À đúng rồi, con nhỏ nô lệ mới kia ở đâu ra thế, sao lại được mặc áo dài của gia tộc thế Ba Lạp?”
Ba Lạp tựa hồ càng có vẻ xấu hổ , lão không biết nói như thế nào cho khéo, sự tình liên quan tới danh dự gia đình và thể diện của gia đình tộc trưởng, lão phải rất cẩn trọng. Lão cẩn thận buông ra từ chữ: “Đó là Tạp Trát Nhân thiếu gia mang về, ách, là nô lệ chuyên chúc. Ngài và Tạp Trát Nhân thiếu gia cùng nhau lớn lên nên hẳn là biết tính khi của ngài ấy rồi đấy, Ngài ấy vô cùng ưa sạch sẽ, những đồ dùng người khác dùng qua ngài ấy không bao giờ dùng lại hoặc để ai khác dùng chung. Để cho cô ta mặc áo dài cũng là vì nguyên nhân này, không có đặc quyền nào khác”.
Nghe tiếng bước chân và tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ sau đó là tiếng người bước vào phòng. Tạp Trát Nhân lập tức đặt sách xuống, nhìn Mèo con đang chân trần đi tới, hắn mỉm cười hỏi: “Mọi việc ổn không, Mèo con?”
Không biết vì lý do gì, vừa bước vào phòng, nhìn thấy Tạp Trát Nhân, lại nghegiọng tiếng Anh quen thuộc, tiếng gọi “Mèo con” êm ái, bao nhiêu ủy khuất và vất vả dồn nén trong ngày bỗng dưng trào ra, cô lập tức rơi lệ, cơ hồ muốn nhào vào lòng hắn để được an ủi dỗ dành.
Loại cảm giác khi về tới nhà, nhìn thấy người thân đợi sẵn, trước kia chỉ khi trước mặt ba mẹ hoặc Tô Nghị cô mới cảm giác được, giờ đây như vỡ òa trong cô. Tạp Trát Nhân biết Mèo con hôm nay cực kỳ khổ sở, nhìn thấy nước mắt tuôn trào trên má Mèo con, gần như ướt đẫm khăn che mặt, trong lòng hắn ngập tràn đau đớn. Hắn vẫy vẫy Mèo con: “Lại đây nào, đến bên anh xem làm sao”.
Khả Hoan lập tức bước lại, ngồi chồm hỗm trước mặt hắn, thắt lưng đột nhiên mỏi nhức như sắp đứt đôi, cô kêu lên một tiếng rồi ngã xuống thảm.






Khả Hoan hai tay ôm chặt thắt lưng, đau đớn khiến co không thốt lên lời. Tạp Trát Nhân giúp cô gỡ bỏ khăn trùm đầu, sau đó bế bổng cô bước vào trong. Khả Hoan nhíu mày nhẹ giọng rên rỉ. Tạp Trát Nhân biết cô đang rất đau nên dùng tay xoa xoa nhẹ phía sau lưng giúp cô quên dần cảm giác nhức mỏi. Khả Hoan khẽ run lên, một lúc sau mới thả lỏng cơ thể, hai tay vô lực buông thõng xuống cạnh sườn.
Cảm giác đau đớn dần mất đi, Khả Hoan xoay người lại nhìn Tạp Trát Nhân. Hắn lấy tay lau nước mắt trên mặt cô, nhẹ giọng thở dài: “Có lẽ anh nên để em ở lại căn cứ thì tốt hơn”.
Khả Hoan liên tục lắc đầu, căn cứ là một nơi thực đáng sợ, còn có bọn lính ở đó nữa, cô tình nguyện ở bên cạnh đao phủ tại nơi đây, tình nguyện làm lụng vất vả tại nông trường còn hơn là trở về nơi khủng khiếp kia. Ít nhất ở bên cạnh hắn, cô còn có chút an tâm, bọn đốc công sẽ không dám hành xử giống bọn lính kia, đòi xâm phạm thân thể cô. Tạp Trát Nhân đỡ Khả Hoan ngồi xuống, ôm ấp cô vào lòng, hắn rót nước đưa tới bên miệng Khả Hoan, lòng co rút đau đớn khi thấy chỉ trong một ngày mà môi miệng Mèo con bị khô nứt hết.
Khả Hoan uống mấy ngụm rồi lại nhớ tới mấy bát nước bị đổ đi trong ngày hôm nay, trong lòng lại dâng lên nỗi uất ức, cổ họng như bị ách lại, thút thít nói: “Vẫn còn khát…”
Tạp Trát Nhân lại rót thêm cốc nữa cho cô, đồng thời nói: “Uống từ từ thôi, đừng uống nhanh như vậy”.
Đột nhiên, cô cảm giác có một ánh mắt sắc bén đang nhìn về phía mình, theo bản năng cô nhìn lại. Đó là một người đàn ông mặc trang phục truyền thống Ả rập màu lam, ngồi trên một chiếc ghế gỗ đang tà nghễ nhìn chằm chằm cô. Khả Hoan lập tức thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhưng vẫn cảm giác ánh mắt nóng bỏng đang chiếu trên người. Cô có chút hốt hoảng, tại sao hắn lại nhìn cô như vậy, không giống bọn đốc công vẫn nhìn tí nào. Hắn cũng là đốc công sao? Liệu hắn có làm điều gì bất lợi với mình không?
La Y lúc đó đang ăn điểm tâm, con mồi của hắn cuối cùng cũng tới, bõ công hắn rình rập cả buổi. Hắn có chút ngạc nhiên, cô gái này hôm qua tay chân còn chậm rì rì, hôm nay thao tác có vẻ thành thục hơn nhiều, hóa ra cô nàng cũng thông mì