Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.
Thân thể hư nhuyễn đến mức không có khí lực động đậy, một ngón tay cơ hồ cũng nâng không nổi, đã đến mức này rồi thì Khả Hoan mặc kệ Tạp Trát Nhân làm gì với cô thì làm, ý thức tê liệt khiến cô không còn một tia phản kháng. Cô chỉ muốn được ngủ thật lâu, không bao giờ tỉnh lại nữa thì tốt, vừa thiu thiu ngủ cô cảm thấy thân mình bị nhấc bổng , đặt vào bồn tắm và một dòng nước ấm bao phủ thân thể.
Tạp Trát Nhân biết Mèo con đang mệt rũ, từ lúc hắn ôm cô vào bồn tắm đến khi tắm xong cô cơ hồ không hề mở mắt, người nhũn như bún trông giống như nửa sống nửa chết , hắn thầm cười nhạo, Mèo con lúc này chắc có đao kề cổ cũng không có sức mà mở mắt ra nữa.Biết vậy nhưng hắn cũng không có ý định cứ để mặc cô thiếp đi trong tình trạng như thế, hắn mở cặp lồng để mùi thức ăn thơm lừng cả phòng, mỉm cười khi nghe thấy dạ dày cô lên tiếng. Rõ ràng là rất đói , rất muốn ăn nhwung Khả Hoan mệt đến nỗi mở mắt cũng không buồn mở ra, vẫn nằm rũ trên giường.
Hắn đành phải ôm cô đến chiếc ghế cạnh bàn ăn, lay lay tay cô: “Mèo con, ăn cơm đi đã, xong rồi tôi cho em ngủ cả buổi chiều nay”. Khả Hoan không phản ứng, đầu vô lực dựa vào dưới cổ Tạp Trát Nhân, hơi nhăn nhăn lông mi tỏ vẻ mình đã tỉnh ngủ, chỉ mệt quá không mở mắt ra được thôi. Tạp Trát Nhân nghĩ một lát rồi lấy thìa khoét khoét mấy miếng đậu phụ đưa tới miệng cô: “Mở miệng”.
Khả Hoan không động tĩnh gì, mặt mũi nhăn nhó đến khó coi. Tạp Trát Nhân uy hiếp: “Muốn ăn đòn nữa à? Không ăn cơm thì đừng mong được ngủ, thậm chí còn ăn thêm 20 phát roi nữa”. Khả Hoan trong đầu oanh một tiếng, ý thức tràn về khi vừa nghe thấy từ “roi”, cô nao núng hé mắt nhìn Tạp Trát Nhân. Hắn đưa thìa trước miệng cô, Khả Hoan há miệng và ăn ngon lành, đậu phụ ở đây thật mềm và ngậy, từng miếng từng miếng nuốt xuống cổ họng.
Ăn xong đậu phụ, Tạp Trát Nhân lại chọn miếng thịt bò sốt tái, một ít rau dưa chậm rãi đút cho Khả Hoan. Có chút thực vật vào dạ dày, tinh thần Khả Hoan tốt lên rất nhiều, thân thể cũng khôi phục vài phần sức lực.
Ăn xong, Tạp Trát Nhân lại kéo chuông để hạ nhân mang bàn ăn ra. Hắn dắt Khả Hoan lên tầng hai, không quên xách vali đi theo. Phòng ngủ và phòng tắm đều rất rộng, đồ đạc trang trí đều tinh xảo cầu kỳ theo phong cách phương Tây, đây là di sản của lối sống theo hướng hưởng thụ của mẹ Tạp Trát Nhân lúc sinh thời. Chứng tỏ hồi đó Đức Lí Tư rất chiều chuộng sở thích của người vợ ngoại quốc xinh đẹp.
Tạp Trát Nhân đem đồ trong vali bỏ vào tủ, lấy sẵn bộ quần áo truyền thống trong đó mặc vào, áo dài thành mấy lớp, quần thụng, khăn trùm đầu từ trên xuống dưới, trên đầu đặt chiếc vòng hình ôvan, thêm chút trang sức trên cổ. Khả Hoan nhìn thấy vậy không khỏi trầm trồ, tạo hóa thật bất công, cùng là trang phục truyền thống Ả rập mà sao đao phủ mặc vào trông khí thế bất phàm đến vậy, khác hẳn những người dân nơi đây. Như đọc được ý nghĩ trong mắt cô, Tạp Trát Nhân cười nói: “Không cần tỏ ra hâm mộ như thế, ngày mai em cũng phải mặc một bộ y như thế”.
Khả Hoan mở to hai mắt. Hâm mộ ư? Cô không hề hâm mộ, trời nóng thế này mà mặc cả đống vải vóc lên người, đúng là điên rồi? Cô không muốn mặc. Tạp Trát Nhân cười lắc đầu, Mèo con dáng người nhỏ bé thế này mặc vào chắc trông buồn cười lắm.
Hắn ngắm mình trong gương, thu hồi nụ cười trên môi và nói: “Hôm nay em có thể nghỉ ngơi thoải mái, ngày mai sẽ phải làm nhiều việc đấy. Giờ anh phải ra ngòai một lát, đến khuya mới về, trong khoảng thời gian này em nên ngủ cho lại sức, hoặc thích làm gì thì làm. Tất nhiên là chỉ trong phòng này thôi nhé, đến giờ cơm chiều sẽ có người mang cơm đến đây. Nhớ là nghỉ ngơi cho khỏe nhé,hiểu chưa Mèo con?” Khả Hoan nhẹ nhẹ gật đầu, Tạp Trát Nhân nhìn cô một cái rồi mở cửa xuống lầu, cha hắn hẳn là đã tới nơi.
Đức Lý Tư về sau bọn họ một lúc, bước vào hắn lập tức hỏi quản gia: “Đứa con gái kia ở trong phòng nó à?”
Ba Lạp thở dài: “Thiếu gia không muốn hưởng dụng nô lệ kia ở phòng nô lệ. Ngài ấy nói nếu như tôi không đồng ý sẽ lập tức trở lại căn cứ. Tôi không còn cách nào nên đành chiều theo ý ngài ấy.”.
Đức Lí Tư trầm ngâm một lát, ông hiểu rõ tính tình của con trai, nếu không theo ý hắn thì hẳn là hắn sẽ rời đi ngay lập tức. Trát Phi nói thêm “Ba à, chúng ta cũng không ở đây lâu, vài hôm nữa tiến thủ đô rồi, lúc đó đưa cô gái đó về phòng nô lệ là được”.
Đức Lí Tư cân nhắc một lát rồi nói với Ba Lạp: “Như vậy đi, việc này chúng ta không thể dung túng nó mãi được. Đứa con gái đó chẳng qua cũng chỉ là nô lệ thấp hèn nên ngày mai cho cô ta đi ra nông trường làm việc”.
Cả buổi chiều hôm đó các nam nhân trong gia tộc họp mặt bàn tính chuyện tấn công thủ đô, Tạp Trát Nhân chỉ lẳng lặng ngồi nghe chứ không thêm thắt ý kiến nào. Đến chiều mọi người lần lượt cáo từ, Tạp Trát Nhân vươn người đứng dậy liền bắt gặp cái nhìn gắt gao của cha hắn. Đức Lí Tư vẫn duy trì ánh nhìn trực diện, nói: “Mày cùng đứa con gái kia ở chung ba không thèm để ý nhưng từ ngày mai trở đi cô ta phải ra nông trường làm việc như những nô lệ khác.