Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
cô có thể … qua nhìn một chút được không? Tôi nhớ thiếu gia đã từng nói cô là một thầy thuốc, phải không?”
Khả Hoan lập tức đáp ứng, ngoan ngoãn mặt áo dài vào rồi đi theo bà. Bối Tư là con trai lớn của Trát Phi, là trưởng tôn của gia tộc, nếu có việc gì xảy ra thì thật là….cũng vì thế bà và Ba Lạp mới liều lĩnh cho phép một nữ nhân bước vào phòng của tiểu thiếu gia xem bệnh.
Thấy Khả Hoan bước vào phòng mọi người đều ngẩng mặt nhìn cô chăm chú, Khả Hoan chẳng thèm để ý tới thái độ của bọn họ mà đi đến thằng chỗ cậu bé. Ba Lạp tuy rằng rất sốt ruột bệnh trạng của tiểu thiếu gia nhưng vì lần trước lão chủ trì vụ hành hình cô nên lão không khỏi e ngại cô có thể ghi hận mà nhân cơ hội này ra tay với cậu chủ.
A Mạn Đạt lo lắng nhìn về phía mẹ cậu bé, cũng chính là vợ đầu tiên của Trát Phi. Cô ta cũng nhìn lại bà, hai người cứ nhìn nhau như ngầm hỏi ý kiến đối phương nhưng không ai mở miệng nói trước vì thực chất trong lòng cả hai đều có chút bất an. Nhất là khi cô ta nhìn thấy Khả Hoan, cô gái này còn quá trẻ, bao nhiêu đại phu dày dặn kinh nghiệm còn bó tay nữa là cô gái trẻ mảnh mai yếu ớt này..
Cuối cùng A Mạn Đạt phải mở miệng trước: “Phu nhân à, những chuyện tôi kể cho ngài về chuyện xảy ra ở nông trường là thật, ngay cả thiếu gia Tạp Trát Nhân cũng chính miệng nói với tôi rằng cô ấy là thầy thuốc. Còn dặn dò tôi phải học hỏi thêm kinh nghiệm của cô ấy nữa. Chẳng lẽ thiếu gia lại lừa chúng ta sao? Ngài xem kìa, tiểu thiếu gia đang run lẩy bẩy lên rồi, hay cứ cho cô ấy khám cho cậu ấy xem thế nào. Cô ấy cho cậu uống thuốc gì thì chúng ta mang thuốc đó đến hỏi lại đại phu trong vùng là được”
Vợ Trát Phi nghĩ ngời một lát rồi nói: “Được rồi, vậy để cho cô ấy khám xem thế nào”.
Khả Hoan nhanh chóng cúi xuống khám cho cậu bé, sờ nắn một lúc cô phát hiện ra xương đốt sống cổ của cậu bé hơi lệch, cậu bé bị cô nắn đúng chỗ đau khóc ré lên khiến Ba Lạp l sợ kêu to: “Dừng tay”
A Mạn Đạt cũng rất sợ hãi, ngần ngại hỏi: “Hay là thôi, nếu cô không chữa được thì….chúng ta về đi.”
Khả Hoan khuơ tay chân ý nhờ A Mạn Đạt hỏi bọn họ xem gần đây cậu bé có bị ngã không, đại phu nhân vội gật đầu kể lại là 10 ngày trước cậu bé bị ngã từ cầu thang xuống nhưng lúc đó không bị làm sao cả.
Nghe xong Khả Hoan chẩn đoán ngay là cậu bé bị gãy xương đốt sống cổ, cô liền dùng phương pháp truyền thống xoa nắn cho xương cậu bé vào khớp rồi bó bột lại cho cậu bé. Khoàng 20 phút sau cậu bé đỡ đau hơn, ngước mắt lên nhìn mẹ cười. Đại phu nhân vui quá rơm rớm nước mắt, không ngừng hôn hít đứa trẻ và nói nhỏ: “Cảm tạ thánh Ala, Cảm tạ Người”
Mọi người đều nhìn về phía Khả Hoan với ánh mắt ngạc nhiên cùng kính nể, Ba Lạp có chút ngượng ngùng vì những hành động trước kia, từ thâm tâm lão cũng cảm thấy áy náy. Lão quay lại phía A Mạn Đạt ôn hòa nói: “Thương thế của cô ấy đã đỡ chưa? Nếu cần thuốc bổ gì bà cứ nói, tôi sẽ chuẩn bị chu đáo”.
A Mạn Đạt cười cười gật đầu, đi đến bên cạnh Khả Hoan ôm cô nhè nhẹ nói: “Cô giỏi quá!”
Khả Hoan nhìn A Mạn Đạt khoa chân múa tay một hồi, bồi thêm mấy câu thổ ngữ nửa mùa để A Mạn Đạt hiểu. Bà nhanh chóng hiểu ý cô, gật gật đầu quay sang nói với Ba Lạp: “Cô ấy nói là còn chưa xong hẳn đầu, từ mai trở đi cứ hai ngày một cô ấy sẽ đến xoa bóp cho tiểu thiếu gia một lần cho đến khi khôi phục hoàn toàn mới thôi”.
Ba Lạp suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy mỗi lần cô ấy đến trị liệu bà phải đi theo cô ấy nhé. Nếu cần thêm cái gì thì bảo tôi một câu”.
Lúc này người đàn ông vốn đứng đằng sau quan sát nãy giờ mới bước lên, vừa cười vừa nói bới Ba Lạp: “Các ông tìm ở đâu ra được một cô gái tài giỏi thế này. Tôi vừa tra cứu các cách trị liệu trong các sách nhưng không tìm thấy cách trị bệnh nào kỳ lạ mà hiệu quả như cách của cô ấy”.
Ba Lạp quay sang nhìn Khả Hoan rồi lại quay sang người đàn ông đó nói : “Kì Lạc đại phu à, cô ấy là người mà Tạp Trát Nhân thiếu gia mang từ căn cứ về, hình như cũng biết chút ít về y thuật. Về bệnh tình của cậu chủ thì… tôi cũng….không rõ lắm”.
Kì Lạc haha cười to lên nói: “Chuyện này làm tôi mới nhớ ra, nghe nói mấy hôm trước ở nông trường có một nữ nô lệ có thể cải tử hoàn sinh cho người khác, nữ nô lệ đó có phải cô gái này không?”
Kì Lạc cực kỳ khiếp sợ khi phát hiện ra cô gái bé nhỏ này biết quá nhiều thứ mà hắn có lẽ cả đời nghiên cứu cũng không hiểu được một phần mười trong số đó. Hắn như mở mang đầu óc và nảy ra ý định theo cô học hỏi thêm các kiến thức y học hiện đại, biết đâu sau này có thể hữu ích cho công việc chữa bệnh cứu người của hắn.
Khả Hoan đối với Kì Lạc cũng không ghét ngược lại vì A Mạn Đạt giới thiệu hắn là thầy thuốc giỏi nhất vùng nên cô cũng nhiệt tình giới thiệu các kiến thức y học hiện đại cho hắn.
Trước mặt Khả Hoan Kì Lạc không bao giờ tỏ ra tự phụ hay kiêu ngạo, ngược lại luôn dùng thái độ phục tùng khiêm tốn học hỏi. Khả Hoan thì suy nghĩ rất giản đơn, Kì Lạc là thầy thuốc ở đây, nếu cô có thể mang kiến thức về y học truyền thụ cho hắn, hắn sẽ