XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1119 lượt.

m như vậy là không hề công bằng đối với Mèo con sao? Mấy hôm nay ở bên Mèo con, chứng kiến cô ấy đau đớn về thể xác như vậy, em đã nghĩ rất nhiều. Cô ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường, vì lý tưởng mà rời bỏ gia đình, tổ quốc đi tới nơi gian khổ này để trị bệnh cứu người. Bởi vì chúng ta bắt cóc cô ấy, vì em ích kỷ một lòng muốn giữ cô ấy bên người mà vì mấy cái luât lệ trời đánh này cô ấy bị biến thành một kẻ nô lệ đê tiỮ, hơn nữa còn bị vu oan vào những tội danh chết người, thiếu chút nữa mất mạng, mất đi đứa con chưa thành hình….”
Nhắc tới đứa con, Tạp Trát Nhân nghẹn giọng không nói tiếp được nữa.
Trát Phi thấy rõ sự xúc động của em trai, hắn trấn an vỗ vai Trát Nhân nói: “Anh tìm chú cũng để trò chuyện mà thôi, ngày mai anh và cha sẽ trở về căn cứ. Cha nhờ anh chuyển lời tới chú là ông đồng ý cho chú mang cô gái kia rời đi. Đi đâu và đi lúc nào thì tùy chú. Chẳng qua…”.
Trát Phi tạm dựng, hai tay bóp mạnh vai em trai, nhìn thẳng vào mắt hắn nói từng chữ một: “Chú vĩnh viễn là người của gia tộc Cáp Lặc này. Đừng bao giờ quên điều đó”.
Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào ánh mắt gần như mê hoặc của anh trai. Cha đồng ý cho mình rời bỏ nơi này mà đi sao? Cha và anh ngày mai đột ngột về căn cứ để làm gì?
Trát Phi đã buông lỏng Tạp Trát Nhân ra, đứng lên chuẩn bị rời đi. Tạp Trát Nhân cũng đứng lên sau, cố nhìn sâu vào mắt anh trai hi vọng nhìn ra điểm gì đó khả nghi.
Trát Phi ôm nhè nhè em trai, ghé vào tai hắn nói nhỏ: “Tạp, bảo trọng”. Sau đó quay đầu đi ra cửa.
Lúc này Tạp Trát Nhân cũng không cảm thấy vui sướng vì tâm nguyện được thỏa mãn, bởi hắn như ngửi thấy đằng sau câu nói cuối cùng của anh trai chính là mùi của sự chia ly. Có gì đó không bình thường. Óc hắn oanh lên một tiếng, câu đầu tiên anh trai hắn nói chính là tin tức từ chiến trường? Chiến trường có tin sao?
Bởi vì tức giận mà mấy ngày qua hắn không thèm bước vào phòng nghị sự của gia tộc, cũng không cùng cha và anh trai ăn cơm, tất cả thời gian đều ở bên Mèo con, nên tình hình chiến sự diễn biến thế nào hắn hoàn toàn không biết. Chỉ căn cứ vào thái độ vừa rồi của anh trai là hắn hiểu có điều gì đó bất thường đang xảy ra.
Hắn liền rời khỏi phòng, đi tìm Phỉ Nhĩ và sai hắn bằng đủ mọi cách moi tin tức mới nhất về trình báo.
Xong việc, hắn trở lại phòng. Lúc này Khả Hoan đang nằm ghé bên giường, khẽ nhếch cổ tập nói chuyện bằng tiếng bản ngữ với A Mạn Đạt. Không biết cô vừa nói sai gì mà A Mạn Đạt đột nhiên cười phá lên, khóe mắt còn hẳn hẳn vết chân chim. Vừa nhìn thấy Tạp Trát Nhân, Khả Hoan mắt sáng lên dõi theo từng bước chân của hắn. Tạp Trát Nhân nhất thời cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, Mèo con ngốc nghếch tại sao tự nhiên lại dùng ánh mắt này nhìn hắn?
Lúc này hắn mới phát hiện bên khóe miệng mình còn vương tơ máu, sao vừa rồi Phỉ Nhĩ không nhắc hắn một câu, chết tiệt, chắc là cậu ta muốn giữ thể diện cho hắn. Tạp Trát Nhân đi đến bên giường, khẽo vuốt tóc Mèo con.
Khả Hoan lúc này mới mở miệng hỏi: “Có phải hay không tại em, anh mới…. xin lỗi, em biết em sai rồi. Lần sau em sẽ không bao giờ tự ý gỡ khăn che mặt xuống nữa”
Tạp Trát Nhân không nghĩ tới việc Mèo con thành khẩn nhận tội như thế, bất giác nở nụ cười. Khả Hoan lại nói tiếp: “Nhưng nếu chúng ta rời khỏi đây rồi em sẽ không phải trùm mặt nữa, đúng không?”
Tạp Trát Nhân gượng gạo gật gật đầu làm Mèo con yên tâm cười, ghé mặt lên đầu gối, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn hắn làm Tạp Trát Nhân dâng lên dự cảm xấu, có lẽ hắn khó có thể lập tức mang Mèo con rời đi như dự định.






Ăn qua cơm tối, Tạp Trát Nhân theo thói quen lại ngồi dạy Khả Hoan học tiếng bản ngữ, hắn tính tăng giáo trình để Mèo con sớm mệt rồi đòi đi ngủ, ai ngờ Mèo con lại rất hứng thú, càng học càng vào, tinh thần lên rất cao. Tạp Trát Nhân vẫn đang vương vấn chuyện lúc nãy nên thầm trách mình thất sách.
Từ lúc mèo con bị thương tới nay, hắn luôn lo lắng Mèo con ở nhà một mình sẽ buồn chán và sợ hãi nên chỉ có lúc nào có A Mạn Đạt ở đấy hoặc là Mèo con đã ngủ say hắn mới dám rời đi khỏi phòng. Giờ này A Mạn Đạt cũng đã đi nghỉ ngơi, hắn làm sao nhẫn tâm để lại Mèo con một mình cô đơn trên chiếc giường rộng thênh thang này được?
Lại một giờ nữa trôi qua, Khả Hoan cực kỳ cao hứng khi vừa nói được một câu tiếng Ả-rập hoàn chỉnh, haha nhìn Tạp Trát Nhân cười, sau đó ngáp dài một cái. Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng xoa xoa gáy Mèo con nói: “Mèo con thật là thông minh, mệt rồi phải không? Cũng không còn sớm nữa, mình đi ngủ đi.”
Khả Hoan quả thực cũng hơi mệt, đúng là bệnh nhân có khác, sức lực không bằng người bình thường, cô ngoan ngoãn rúc đầu vào ngực Tạp Trát Nhân nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Tạp Trát Nhân vuốt ve cô nhẹ nhàng, ru cô vào giấc ngủ say, sau đó mới chậm rãi nhón chân ra khỏi phòng.
Phỉ Nhĩ đã đợi sẵn ở cửa hậu viện, vừa thấy Tạp Trát Nhân hắn chạy nhanh đến báo cáo: “Tình huống rất xấu, chính phủ Pháp đã đồng ý chi viện cho chính phủ hiện thời, hiện đang chuẩn bị lực lượng tấn công chúng ta. Tư lện