XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.

hãi không dám nhìn biểu hiện của Tạp Trát Nhân, hắn không bón cho mình ăn nữa nhất định là đang giận dữ, nhất định sẽ không để yên cho mình. Nghĩ vậy Khả Hoan run run với tay cầm lấy thìa, múc lên một miếng canh rồi cho vào miệng.
Nhìn thấy thế Tạp Trát Nhân biết ngay là Mèo con đang suy nghĩ gì trong đầu, trong lòng thầm sám hối hành động quá phận của mình, hắn giữ tay Khả Hoan ôn nhu nói: “Nếu ăn không vào thì thôi mình không ăn nữa”.
Khả Hoan run lên, cẩn thận ngẩng đầu nhìn hắn một cái để xác định xem có đúng là hắn không giận dữ thật không hay là chỉ nói mát cô. Nhưng rõ ràng cô nhìn thấy trên mặt hắn hiện rõ sự đau lòng và thương xót, giống như…..lúc cô bị hành hình hôm đó. Nhớ lại chuyện đau lòng trước kia, Khả Hoan không ngăn nổi một giọt nước mắt rơi xuống thìa canh. Tạp Trát Nhân xót xa ôm cô trở lại giường rồi cùng cô nằm xuống. Môi hắn lướt trên trán rồi xuống mắt, cả đôi môi sưng đỏ mềm mại… mỗi động tác đều thập phần ôn nhu mang theo hàm ý xin lỗi. Mèo con thật sực rất ngoan ngoãn im lặng nằm im, chỉ có nước mắt theo hai khóe mắt chảy ra.
Tạp Trát Nhân thở dài: “Mèo con, cho anh xin lỗi”.
Mèo con lại lắc đầu. Tạp Trát Nhân nói tiếp: “Anh nhất định sẽ về đưa em đi, em chờ anh được không..” Mèo con gật gật đầu. Tạp Trát Nhân ôm cô thật chặt, chỉ sợ về sau hắn vĩnh viên không được ôm Mèo con như thế này nữa.
Đến tối Khả Hoan tựa hồ đang ngủ, cổ họng như bị viêm nên phát sốt, Tạp Trát Nhân và A Mạn Dạt túc trực cho cô uống nước và thuốc.
Trong lúc này Tạp Trát Nhân mới rảnh rỗi hỏi chuyện xảy ra lúc chiều giữa A Mạn Dạt và Kỳ Lạc, hóa ra Kỳ Lạc hôm nay mới đưa ra đề nghị cùng Mèo con đi chữa bệnh, hóa ra Mèo con không có ý định phản bội hắn. Hắn có chút bừng tỉnh và tự trách mình không kiềm chế được cảm xúc mà trách oan Mèo con.
A Mạn Dạt cuối cùng nói thêm: “Thiếu gia à, ngài có rảnh thì cố gắng thu xếp thường xuyên về nhà một chút. Tôi thấy cô ấy thật sự là đáng thương a. Từ khi ngài đi cô ấy rất hay thất thần, tôi biết những lúc đó là cô ấy đang rất nhớ ngài. May mà từ hôm bắt đầu chữa trị cho tiểu thiếu gia cô ấy có vẻ vui lên một chút, chứ như mấy hôm trước thì…” A Mạn Dạt định nói tiếp nhưng thấy Tạp Trát Nhân nhíu chặt hai bên lông mày lại, bà lại thôi.
Đến đêm Khả Hoan vẫn sốt mê man, Tạp Trát Nhân vừa đau lòng vừa hối hận, có rất nhiều điều hắn muốn nói với Mèo con lúc Mèo con đang thanh tỉnh nhưng hắn không thể nói ra. Giờ đây Mèo con mê man thế này, có nói chắc Mèo con cũng không nghe được, nhưng mà hắn vẫn phải nói ra cho vợi đi tâm sự đang đè chặt trong lòng: “Mèo con, anh rất xin lỗi. Anh biết anh đã thương tổn em thật nhiều. Em phải vì anh mà nhanh khỏe lại nhé! Không phải là anh không muốn mang em đi, nếu cho anh được lựa chọn anh sẽ không ngần ngại lựa chọn ngày ngày đều được ở bên em. Nhưng mà nơi anh sắp đến là chiến trường tàn khốcà hiểm nguy, làm sao anh có thể mang em đến nơi đó?”
“Anh biết em trách anh không có tình người nhưng việc này liên quan tới gia tộc, tới cha và anh trai của anh, cho dù anh chán ghét chiến tranh anh cũng không thể nào không sát cánh bên họ. Đúng là anh đã giết rát nhiều người nhưng bọn họ đều đáng chết, nếu anh không giết họ họ cũng sẽ giết anh”
“Nếu lần này đi mà có thể bình an trở về, anh nhất định sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ rời xa em”
“Anh yêu em, Mèo con của anh”
Sáng sớm Khả Hoan mới bớt sốt, cô chậm rãi mở mắt nhìn xung quanh. Trên giường chỉ còn một mình cô nhưng sao lại vậy, rõ ràng lúc mê man cô cảm giác rõ có người ôm cô vào ngực cơ mà. Cô thở dài, mình còn nhớ tới hắn làm gì nữa? Cái tên hỗn đản không giữ lời! Tên đao phủ hung ác! Tên bạo quân thích nhục nhã mình! Vậy tại sao cô lại có cảm giác thất vọng và mất mát khi hắn nói hắn chưa thể mang cô đi, tại sao cô lại đau lòng và lo sợ khi hắn nói hắn không cần cô. Nước mắt lại một lần nữ rớt xuống, Khả Hoan chôn chặt người vào trong chăn khóc.
Tiếng mở cửa phòng vang lên, Khả Hoan vội lau sạch nước mắt, cô không thể để cho hắn nhìn thấy cô yếu đuối như thế này, nhưng người vừa tiến vào không phải là hắn mà lại là A Mạn Dạt. Cô không nhịn được nên nhìn A Mạn Dạt hỏi: “Người kia đâu rồi?”
A Mạn Dạt có chút không đành lòng nói: “Thiếu gia đã rời đi từ tờ mờ sáng. Giờ này ngài ấy hẳn là đến căn cứ rồi”
Khả Hoan ngơ ngác sững sờ nhìn A Mạn Dạt, một cơn rét lạnh lan tràn tới toàn thân.






Cả ngày Khả Hoan đều nằm lẳng lặng trên giường, mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ thất thần, mọi đồ ăn uống A Mạn Đạt mang tới cô đều không để tâm đến, thậm chí là nhắm mắt quay đi.
A Mạn Đạt xuất phát từ tình cảm của một người mẹ đối với cô con gái đang dỗi hờn nhẹ giọng khuyên giải: “Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì cô cũng phải ăn uống vào, nếu không thân thể ngày một gầy yếu đi. Thiếu gia lần này là có việc gấp nên mới vội vã rời đi như thế”
Khả Hoan không đành lòng nhìn A Mạn Đạt vì mình mà lo lắng, rốt cuộc cũng ngồi dậy nhìn bà một cách hối lỗi: “A Mạn Đạt à, thật vất vả cho bà, bà