XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1078 lượt.

ch chữa phải khác nhau chứ. Anh xem, thời gian vừa qua anh chữa trị cho mọi người trong gia tộc tốt thế còn gì?”
Kỳ Lạc thở dài lắc đầu: “Bà không hiểu đâu. Nếu tôi mà có cơ hội cùng đi khám bệnh với cô ấy sẽ học được rất nhiều nữa”
Ban ngày tất bật là thế, đêm đến Khả Hoan lại ôm gối nhớ đến Tạp Trát Nhân, đã hơn một tháng rồi vì sao một chút tin tức dều không có tới? Chẳng phải A Mạn Đạt nói là họ sẽ nhanh chóng chiếm được thủ đô sao? Liệu Trát Nhân có còn nhớ tới cô không? Có còn yêu cô nhiều như trước không? Bao nhiêu câu hỏi cứ xoáy lấy Khả Hoan cho đến khi cô chìm sâu vào giấc ngủ.
Khả Hoan trừng mắt, sốt ruột xua tay: “Không phải, không phải, ý cháu muốn nói là….hồi trước… khi bà mang thai ….bà có triệu chứng gì không?’ Nói xong mặt cô trở nên đỏ bừng.
A Mạn Đạt một lúc sau mới thật sự tin là mình không nghe lầm: “Cô nói là…cô đang mang thai sao?” Sau đó cười to nói: “Thế thì đúng rồi, làm sao mà tôi không nghĩ đến chứ, có phải là lần trước thiếu gia về không? Thật đúng là cảm tạ thánh Ala, cuối cùng tiểu thiếu gia cũng sắp có hậu duệ rồi”.
Khả Hoan sắc mặt càng đỏ hơn, vạn nhất không phải thì thật là nực cười nên khẩn thiết nói: “Cháu cũng chưa chắc chắn lắm, có thể là không phải, bà đừng nói cho ai khác nhé, chờ cho chắc chắn đ”
A Mạn Đạt cười to: “Chắc chắn là đúng rồi, tôi vừa nhìn là đã biết, lúc trước tôi cũng nôn khan y như thế đấy. Giờ tôi đi lấy bát thuốc cho cô uống, chắc chắn sẽ không nôn khan nữa, yên tâm, tôi rất rành mấy vụ này”.
Khả Hoan có chút lo lắng: “A Mạn Đạt à, bà đừng nói cho ai nhé, ông ấy…..cháu có chút sợ ông ấy, sợ ông ấy lại nghĩ cháu giả vờ, bà hứa với cháu đi”
A Mạn Đạt biết vì lần trước Ba Lạp trực tiếp hành hình Khả Hoan khiến trong lòng cô vẫn có bóng ma ám ảnh nên gật gật đầu nói: “Được rồi, tôi sẽ không nói cho lão, kỳ thật thì sau chuyện đó lão cũng có hối hận, cô không phải sợ lão nữa. Có điều từ giờ cô đừng đi khám bệnh nữa, tốt nhất nên nằm trên giường nghỉ ngơi cho khỏe”.
Khả Hoan lập tức lắc đầu, tội nghiệp nhìn A Mạn Đạt: “Không cần đâu, không khám bệnh cháu chịu không nổi. Sẽ không sao đâu, cháu khỏe mà”.
A Mạn Đạt nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Vậy được rồi, nhưng mà từ nay trở đi việc ăn uống ngủ nghỉ của cô đều phải nghe theo tôi đấy nhé”






Khả Hoan vui vẻ gật đầu. Buổi tối nằm lên giường cô một tay ôm gối một tay sờ lên bụng thì thào nói: “Cục cưng à, ba con đến giờ chẳng có tin tức gì cả, đến cả phong thư cũng không gửi, mẹ thật lo lắng quá. May mà hiện tại hai mẹ con đều bình an, con ngoan ngoãn cùng mẹ ở nơi này chờ ba trở về nhé, được không hả bé yêu?”
Một ngày mới lại bắt đầu, Khả Hoan mở to mắt nhìn ra ngòai trời, tâm tình hôm nay thập phần thoải mái. Trong bụng cô đang hình thành một sinh mệnh, đó là cốt nhục của cô và người đàn ông cô yêu, chỉ nghĩ tới đó cô không khỏi cảm thấy kiêu ngạo tự hào.
Sáng sớm Khả Hoan và A Mạn Đạt bước xuống tiểu viện để chuẩn bị cho một ngày làm việc thì nhận thấy không khí ở đó rất khác thường, mọi người đều rơi vào trầm mặc nghiêm trọng. Linh tính mách bảo Khả Hoan rằng chắc là có tin tức từ tiền tuyến, có nghĩa là cũng có tin về Tạp Trát Nhân sao?
Bước chân của cô như trĩu xuống, trái tim không ngừng nhảy nhót rộn ràng. Nhưng mà vì sao Ba Lạp lại có vẻ trầm mặc thế kia? Có phải hay không có tin tức gì không hay? Cô không dám lại gần mở miệng hỏi Ba Lạp mà chỉ dám đứng xa nhìn. Đợi đến khi người đưa tin lui xuống, Ba Lạp mới chậm rãi quay về phía cô nói: “Hôm nay hai người không phải đi khám bệnh. A Mạn Đạt, bà trở về phòng giúp cô ấy thu dọn đồ đạc. Thiếu gia Tạp Trát Nhân vừa gửi thư thông báo là hôm nay sẽ đưa cô ấy đi khỏi đây”.
A Mạn Đạt dường như đã đoán việc gì đã xảy ra nhưng lúc này bà biết Khả Hoan tuyệt không thể chịu nổi cú shock nào cả nên bà ra vẻ vui sướng quay sang Khả Hoan nói: “Tiểu thiếu gia cuối cùng cũng gửi thư rồi. Nhất định là ngài ấy muốn đón cô tới chỗ ngài ấy. Cô chờ ở đây nhé, tôi lập tức đi thu dọn đồ đạc cho cô”
Đạt La lắc lắc đầu nói: “Không, chúng tôi chỉ bị đánh bại mà thôi”.
Tuy rằng tình hình diễn biến sau khi hắn rời đi ra sao bản thân hắn cũng không nắm chắc nhưng hắn không bao giờ cho phép mình nghĩ rằng tư lệnh và thiếu gia đã tử trận nơi sa trường.
Khả Hoan cắn răng nói: “Tôi sẽ ở lại nơi này đợi anh ấy, cho đến khi anh ấy trở về thì thôi”.
Ba Lạp có chút không đành lòng nhưng sự tình liên quan tới an nguy của gia tộc nên lão đành nói: “Cô không thể ở lại nơi này bởi vì tất cả chúng tôi đều phải rời đi. Nơi chúng tôi sắp tới rất xa, qua cả biên giới cơ”.
Khả Hoan nói: “Vậy tôi cũng sẽ đi cùng các ông, sau này nhất định các ông cũng sẽ tái hợp với bọn họ có đúng hay không?”
Ba Lạp lắc đầu: “Cô không thể đi cùng chúng tôi bởi vì thân phận của cô rất đặt biệt, chỉ cần cô ở cùng chúng tôi tất cả sẽ cùng bị bại lộ. Cô không muốn nhìn thấy già trẻ trai gái trong trang viên đều vì cô mà chết chứ?”
Khả Hoan cả người như rung chuyển, Đạt La vội chạy tới bên