Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.

ự xúc động trào dâng khiến cô không thể khống chế được dòng nước mắt nóng hổi, nào là cảm giác được yêu thương, được che chở, được xin lỗi, được bù đắp….. Cũng may có khăn trùm đầu che giấu cả khuôn mặt nên cô không bị mất mặt trước mặt Ba Lạp và A Mạn Đạt.
Tạp Trát Nhân gửi cho cô các thiết bị y tế chuyên dụng và một số dược phẩm cơ bản để cô dùng vào việc khám chữa bệnh, hẳn là hắn đã lấy những thứ này từ quân y trong căn cứ. Mới đầu Khả Hoan còn lo lắng dược phẩm ở đây không theo chuẩn quốc tế, cô sẽ mất thời gian nghiên cứu thành phần thuốc trước khi cho bệnh nhân dùng nhưng đến khi giở gói đồ ra cô mới biết dược phẩm hầu hết đều được nhập khẩu từ Pháp, thậm chí hướng dẫn sử dụng còn có tiếng Anh và tiếng Trung.
Khả Hoan tất bật phân chia thuốc loại nào vào gói ấy. Ba Lạp ngần ngừ đứng cạnh cô, lão có lời muốn nói nhưng thấy cô bận rộn nên lão chỉ quanh quẩn đứng đợi bên cạnh. Lão vừa nhận được phong thư từ thiếu gia, ngài dặn dò 4 điều:
Tạp Trát Nhân lúc này đang cùng cha hành quân tới thủ đô. Tuy rằng hắn muốn hành quân thật nhanh nhưng không được bởi vì còn phải đảm bảo an toàn cho cha hắn. Sắc trời lúc này tối sẫm, hắn lệnh cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ đến sáng ra sẽ hành quân tiếp.
Lều trại dựng xong, Tạp Trát Nhân cầm hai cặp lồng quân dụng đi vào lều của cha. Nhìn thấy con trai bước vào Đức Lí Tư nở nụ cười đầy nhân từ và yêu thương, vẫy vẫy tay bảo con trai ngồi cạnh. Tình thế đi đến nước này Tạp Trát Nhân cũng không còn ghi hận cha nữa, hắn mở cặp lồng cơm đưa đến trước mặt cha và nói: “Ba à, ba ăn cho sớm rồi còn nghỉ ngơi”.
Vừa nói xong hắn bước lại phía sau lưng Đức Lí Tư ngồi xổm xoa bóp vai cho ông. Đây là lần đầu tiên hắn thân mật gần gũi với cha như vậy nên động tác có phần gượng gạo. Đức Lí Tư lần đầu được con trai út xoa bóp, động tác thô lỗ vụng về khiến vai ông hơi đau nhưng trong lòng thập phần hoan hỉ, thậm chí xúc động đến mức nước mắt viền quanh mi. Người xưa vẫn nói “phụ tử như oan gia”, ông và Tạp Trát Nhân xưa nay vẫn thủy hỏa bất dung, thật ứng với lời răn dạy này có khác.
Trong số những người con thì chỉ có Tạp luôn tỏ ra đối nghịch với ông nhưng ông biết trong thâm tâm của hắn ngoài mẹ hắn ra ông là người hắn yêu thương nhất. Đức Lí Tư im lặng “hưởng thụ” cảm giác được con trai chăm sóc, mấy phút sau mới vỗ vỗ mu bàn tay Tạp Trát Nhân nói: “Được rồi, ba đỡ hơn rồi. Con cũng ngồi xuống đây ăn đi. Mệt mỏi không?”
Tạp Trát Nhân bướng bỉnh nói: “Con không sao đâu,để con xoa bóp cho ba một lát, ngày mai còn phải hành quân nữa”.
Đức Lí Tư để Tạp Trát Nhân xoa bóp một lúc nữa rồi mới cầm chặt tay con trai, kiên quyết cầm cặp lồng cơm đưa tới trước mặt hắn: “Ăn đi”
Tạp Trát Nhân đành phải ngồi xuống phụng phịu cầm lấy cặp lồng. Đức Lí Tư lôi trong túi ra một tảng thịt bò khô, món đặc sản của gia tộc Cáp lặc, thoáng chốc mùi thơm bay khắp phòng. Ông chăm chú nhìn phản ứng của Tạp Trát Nhân nhưng chỉ thấy hắn bật cười xùy một tiếng.
Đức Lí Tư kỳ quái hỏi: “Sao con lại không thèm nhỉ, ba nhớ rõ là ngày trước chỉ cần ngửi thấy mùi thịt bò khô là con đã chảy nước miếng cơ mà?”
Tạp Trát Nhân cơ hồ muốn hộc máu, hắn liếc mắt nhìn cha rồi cười nói: “Đó là khi con còn là thằng nhóc mười mấy tuổi, ba đừng nhắc lại được không?”
Nói xong hắn cúi đầu cầm thịt bò xé ăn, mặt không khỏi đỏ hồng vì xấu hổ. trong lều trại lúc này vang lên tiếng cười thoải mái của tư lệnh khiến binh lính bên ngoài cũng mộtphen thở phào nhẹ nhõm.






Nhưng ngày kế tiếp đối với Khả Hoan mà nói là những chuỗi ngày rất bận rộn và hưng phấn, phòng khám nhỏ của cô đón tiếp và chữa trị cho không biết bao nhiêu bệnh nhân là phụ nữ và trẻ nhỏ. A Mạn Đạt cũng rất hào hứng trong công cuộc phò tá Khả Hoan hành nghề, Kì Lạc thì ngược lại, hắn cảm thấy thập phần buồn bực. Trước kia những tưởng Khả Hoan được “cấp phép” hành nghề y hắn sẽ đi theo cô học hỏi kinh nghiệm mới nhưng ai ngờ đối tượng cô chữa trị tòan là phụ nữ, hại cho hắn dù có muốn cũng chỉ dám đứng xa mà nhìn. Quy định ở đây rất chặt chẽ, phàm là nam nhân không được cùng phụ nữ trò chuyện lâu chứ đừng nói chi đến việc khám bệnh.
Hắn nhịn không được đành phải thông qua A Mạn Đạt hỏi cặn kẽ cách thức đoán bệnh, trị bệnh của Khả Hoan, đặc biệt nghe nói hiện tại có phương pháp dùng dao phẫu thuật có thể xử lý được những vết thương nguy hiểm mà hắn chưa bao giờ có dịp diện kiến. Phương pháp chữa bệnh trong gia tộc cùng lắm là dùng đến thảo dược, làm gì có chuyện cho phép lấy dao mổ bụng người cơ chứ, việc mổ bụng hắn chỉ nghe nói trong quân y có người làm được việc đó, ai ngờ cô gái nhỏ này có thể một mình phẫu thuật thành công cho vài ca trong vùng. Nghĩ vậy hắn cực kỳ mong mỏi được tiếp cận Khả Hoan học hỏi những y thuật cao minh mơi mẻ.
A Mạn Đạt như hiểu được mong muốn của Kì Lạc nên mở miệng an ủi: “Anh cùng với cô ấy đều giỏi như nhau chỉ có điều phương pháp chữa bệnh khác nhau mà thôi. Anh thì chữa bệnh cho đàn ông, cô ấy chữa cho phụ nữ nên đương nhiên cá


Snack's 1967