Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.

híu mày nhưng tinh thần có vẻ khá thanh tỉnh. Khả Hoan mềm rũ người vô lực nhìn Tạp Trát Nhân vốn đang ôm chặt lấy cô, cô không thèm để ý mà mờ mịt nhìn sang bà đỡ đang ngồi cạnh mình.
Tạp Trát Nhân chưa kịp nói gì Y Liên đã lấy một vòng nhựa hình tròn tiến lại, bà hướng Tạp Trát Nhân nói: “Ngài ôm chặt cô ấy vào, sẽ đau đấy”
Nói xong bà ốp vòng nhựa vào vú Khả Hoan rồi xoay tròn khiến cô một lần nữa đau đớn hét lên và lại bắt đầu giãy giụa. Nhưng thân thể cô đang bị Tạp Trát Nhân ôm rất chặt nên dù cố lắm cũng không thể thoát khỏi hai gọng kìm như thép của hắn, nước mắt cứ liên tục tuôn rơi, hai chân đạp loạn xạ đổ cả chiếc bàn bên cạnh.
Y Liên vội vàng dừng tay rồi nâng bàn và nhặt các vật dụng rơi xuống đất đặt lên bàn, Khả Hoan vẫn tiếp tục kêu la: “Đau quá, đừng chạm vào tôi, buông tôi ra…”
Y Liên ngồi bên cạnh nói: “Hút được không? Nếu sữa ra chậm thì ngài phải hút mạnh vào. Hút xong phải nhổ ra ngoài, sữa bị om trong đấy lâu như vậy sẽ không sạch sẽ đâu”
Khả Hoan lúc này mới ngừng cắn tay Tạp Trát Nhân, cô xoay xoay đầu lai, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Tạp Trát Nhân hút sữa hộ mình. Hắn không hề nhổ ra ngụm nào mà nuốt xuống toàn bộ số sữa đó, nuốt xong lại cố sức hút mạnh hơn. Khả Hoan vì thế lại cảm thấy một cơn đau nhức tái diẽn, cô lại quay đầu về phía tay hắn cắn tiếp, chỉ khác một chút là lần này cô tìm chỗ còn lành lặn để đáp hạ hàm răng.
Tạp Trát Nhân càng hút mạnh thì cô cũng cắn tay hắn mạnh hơn. Tạp Trát Nhân cũng cảm thấy thập phần đau nhức ở phía cánh tay, trong lòng hắn không khỏi cười khổ, miệng vẫn cố sức hút sữa cho Mèo con. Một lát sau, hắn thấy dường như sữa tươi không còn nữa, vì thế mới ngẩng đầu lên nhìn xuống.
Y Liên hoàn toàn thở ra, vẻ mặt bà cũng tỏ ra mệt nỏi: “Như thế là tốt rồi, ngài cố gắng giúp cô ấy hút ra càng nhiều sữa càng tốt, ngày mai tôi lại đến”
Tạp Trát Nhân nghe xong mới nhớ tới là Y Liên đã cùng hắn túc trực chữa trị cho Khả Hoan cả đêm qua và sáng nay, cũng đã là mười mấy tiếng đồng hồ. Hắn nhanh chóng nói cảm ơn rồi rút tiền mặt trong áo choàng ra đưa cho bà.
Y Liên chấn động vì bà chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền mặt như thế, bà theo bản năng lắc đầu và không dám tiếp nhận. Tạp Trát Nhân nói: “Bà cứ cầm lấy đi, mấy hôm nữa tôi vẫn còn phải nhờ bà chăm sóc thêm cho cô ấy”
Y Liên vẫn lắc đầu, Tạp Trát Nhân nghĩ một chút rồi chia số tiền đó ra làm đôi rồi đưa cho Y Liên một nửa. Y Liên lúc này mới dám cầm, vẻ mặt bà không khỏi cực kỳ cảm kích. Bà lại dặn: “Ngài cố hết sức đừng để cho cô ấy bị mệt, để cho cô ấy nghỉ ngơi lại sức. Tâm tình cũng phải…hết sức thỏai mái vui vẻ..”
Tạp Trát Nhân vấn nhìn chăm chăm vào Mèo con lúc này vẫn đang cắn chặt tay hắn, rốt cuộc nở ra nụ cười mà từ khi bước vào đây Y Liên mới nhìn thấy lần đầu nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng”
Y Liên thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, bà nói: “Ngày mai tôi sẽ lại đến”
Những cơn đau nhức đã biến mất, Khả Hoan từ từ buông răng ra khỏi tay Tạp Trát Nhân, cả người vô lực xơ lụi nằm trong lòng Tạp Trát Nhân. Hắn không mảy may để ý tới vết thương ở tay mà khom cả thân mình ôm Khả Hoan thật chặt, nội tâm lúc này mới khôi phục được phần nào sự kích động lúc trước. Hắn thực sự sợ hãi, sợ mất đi Mèo con vĩnh viễn.
Khả Hoan lúc này cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cả về thể xác lẫn tinh thần, cô không thèm để ý gì tới hắn. Tạp Trát Nhân cúi đầu xuống hôn má Mèo con ôn nhu nói: “Em còn đau không? Chỉ hai ngày nữa sẽ khỏi hẳn, em đừng sợ”
Thấy Khả Hoan không hề có phản ứng gì, hắn nói tiếp: “Em đói rồi phải không, để anh bảo người hầu mang cháo tới cho em nhé, hai ngày tới em chịu khó ăn nhẹ như thế thôi nhé?”
Khả Hoan im lặng một lúc mới nói: “Con đâu, em muốn gặp con”
Tạp Trát Nhân lật tức nói: “Em ăn cháo đi đã, ăn xong anh sẽ bế con lại cho em. Nhưng em chỉ được gặp con một lát rồi phải ngoan ngoãn đi ngủ. Những lời căn dặn của Y Liên em nghe rõ rồi đấy, em hiện vẫn đang ốm nên phải giữ sức khỏe. Anh đã tìm được bảo mẫu chăm sóc con rất tốt, con lớn lên từng ngày, em không phải lo lắng gì về con đâu”
Nước mắt Khả Hoan lại rơi xuống, cô yếu ớt nói: “Em muốn tự mình chăm sóc con, em không ngại bất cứ điều gì”
Tạp Trát Nhân ôm chặt Mèo con kiên quyết nói: “Lúc này thì không được, đợi em khỏe hẳn mình sẽ bàn tiếp. Với lại bây giờ em cũng không thể cho con bú, sữa của em còn chưa tốt, chờ hai ngày nữa được không?”
Khả Hoan im lặng nhắm mắt không nói gì, Tạp Trát Nhân nhìn bộ dạng dằn dỗi của Mèo con không kìm lòng được: “Người đâu, mang đồ ăn vào đây, rồi bảo bảo mẫu bế em bé lại đây”
Khả Hoan nghe đến thế mở to mắt vươn mình ngồi dậy, Tạp Trát Nhân đỡ cô dựa sát vào người mình.
Bảo mẫu nhanh chóng bế em bé vào trong, Khả Hoan mắt sáng lên vội vàng vươn tay ra phía trước đón lấy con. Bảo mẫu liếc nhìn Tạp Trát Nhân một cái rồi mới đem em bé đưa cho Khả Hoan, cô liền ôm chặt lấy tiểu bảo bối, áp vào ngực mình, va chạm khiến cho ngực cô một trận đau nhức nhưng cô không hề nề hà.
Khả Hoan tinh tế đánh giá em bé, chỉ vài ngày không gặp em bé của cô đ


The Soda Pop