Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1042 lượt.

ã lớn lên trông thấy, nhìn qua đã thấy là vừa được bú no nên vẻ mặt rất vui vẻ, hai mắt long lanh nhìn mẹ. Khả Hoan ôm con sát lên miệng hít hà, vài ngày không gặp cô rất nhớ mùi của con, khóe mắt cô lại trở lên ướt át và chẳng mấy chốc đã tí tách rơi xuống.
Bảo mẫu nhìn thấy cảnh Khả Hoan ôm con xúc động khóc không tránh khỏi thương cảm, tuy rằng cô có nghe tới lời đồn đãi không hay về cô gái này nhưng xem ra cô ta đã bị trừng phạt đủ rồi.
Tạp Trát Nhân nhìn thấy bộ dạng này của Mèo con trong lòng nổi lên bao cảm xúc hỗn độn. Hắn thực ân hận vì trong lúc giận dữ không kiềm chế được mà gây cho Mèo con những tổn thương lớn như vậy về mặt thể xác và tinh thần. Hắn không nhịn được ôm lấy Mèo con và áp môi mình vào trán Mèo con, lại ngoài ý muốn phát hiện ra Mèo con đang đổ mồ hôi lạnh. Tạp Trát Nhân lập tức ôm lấy Mèo con vào lòng rồi nhìn bảo mẫu ý bảo bế em bé ra ngoài.
Khả Hoan lập tức mở to mắt và nhất quyết không chịu buông tay, nước mắt lưng tròng nói: “Đừng bX bé đi, đừng mà. Đó là con tôi, con của tôi. Cô buông tay ra, buông tay..” Vừa nói cô vừa dùng tay đẩy bảo mẫu ra xa. Hoạt động quá sức khiến ngực cô lại bị một trận đau đớn đánh úp khiến cô không khỏi rùng mình toát mồ hôi lạnh.
Tạp Trát Nhân lập tức nói: “Không bế đi, không bế đi đâu cả, cô ấy chỉ giúp em bế em bé một lát thôi. Em đang rất đau phải không? Nếu tiếp tục bế em bé sẽ làm em đau hơn. Ngoan nào, chúng ta ăn chút gì đó đã. Anh hứa là vẫn để con ở lại với em”
Khả Hoan vẫn lắc lắc đầu không chịu buông tay. Tạp Trát Nhân sốt ruột đành phải uy hiếp: “Nếu em không nghe lời, thân thể không khỏe hẳn anh sẽ không cho em gặp con nữa”
Khả Hoan cứng đờ người lại, cô cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống càng nhiều. Tạp Trát Nhân nén nhịn cảm xúc trầm giọng nói: “Đưa con cho bảo mẫu bế đi”
Khả Hoan giằng co hơn 10 giây xong mới chậm rãi buông tay cho bảo mẫu bế lấy em bé.






Khả Hoan vừa buông tay xuống ngay lập tức cảm nhận được cơn đau nhức ở hai bầu ngực, dù rất muốn nâng tay lên vuốt ve em bé nhưng cô không thể cử động nổi. Cô đành chăm chú ngồi nhìn bảo mẫu cưng nựng và cho bảo bối của mình bú, ánh mắt một phút cũng không dời, thậm chí không nghe vào tai bất kỳ câu thủ thỉ êm ái nào của Tạp Trát Nhân.
Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng đặt cô nằm nghiêng xuống gối, còn hắn nhanh chóng đứng dậy bê hai bát cháo đặt lên bàn. Mùi cháo thơm ngát tỏa đi khắp phòng. Hắn nhẹ nhàng nâng Khả Hoan dậy rồi ôm cô vào trong lòng, sau đó múc từng thìa cháo đút cho cô ăn. Khả Hoan vẫn chăm chăm nhìn em bé, cô không hề tỏ ra quan tâm tới những hành động chăm sóc của Tạp Trát Nhân.
Tạp Trát Nhân muốn cho Mèo con an tâm về em bé để ăn ngon miệng hơn, hắn quay sang bảo mẫu nói: “Cô ngồi xuống đi, ngồi gần lại chúng tôi một chút”.
Bảo mẫu theo lời hắn ôm em bé ngồi sát vào phía hai người, Khả Hoan lại muốn nâng tay vuốt ve hai má bầu bĩnh của con nhưng vừa giơ tay lên cô lại bị đau đớn đến phát run lên, cánh tay theo đà rơi tuột xuống thân.
Tạp Trát Nhân vội la lên: “Đừng cử động, lại bị đau rồi à? Ngoan nào, trước hết em phải ăn uống cho khỏe lên mới có sức chăm con chứ, nếu em vẫn ốm ra đấy thì làm sao chăm nổi con?” Câu cuối cùng như đánh vào tâm trí Khả Hoan, cô vẫn giữ nguyên ánh mắt trên người em bé, thong thả hả miệng ngậm lấy thìa cháo Tạp Trát Nhân đang để sẵn trước miệng cô.
Bảo mẫu nhanh chóng trả lời: “Đã ăn no rồi thưa phu nhân. Hiện em bé đang ngủ rồi”
Khả Hoan lập tức nói: “Chị bế em bé vào đây cho tôi đi”
Bảo mẫu vừa đứng dậy chợt nghe Tạp Trát Nhân nói: “Em hãy ngủ một giấc đi đã, thân thể em lúc này rất suy nhược, khi nào ngủ dậy sẽ chơi với con sau”. Bảo mẫu lập tức dừng chân.
Khả Hoan vẫn kiên quyết: “Em muốn nhìn con ngủ”
Tạp Trát Nhân bất đắc dĩ đành phải nói: “Bảo mẫu à, chị bế em bé vào đây đi”
Em bé nhanh chóng được bế vào và đặt cạnh Khả Hoan, cô nằm nghiêng người, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con rồi chăm chú ngắm nhìn gương mặt thiên thần đang ngủ say. Một lúc sau cô ngăn không nổi cơn buồn ngủ kéo đến, hai mắt chậm rãi nhắm lại chìm vào mộng đẹp. Tạp Trát Nhân nãy giờ vẫn ngồi im ngắm nhìn hai mẹ con, lúc này mới đứng dậy lặng lẽ đi ra phòng ngòai nhẹ giọng bảo bảo mẫu bế em bé sang phòng khác. Sau đó hắn quay trở lại đặt mình nằm cạnh Khả Hoan, một tay ôm ngang thắt lưng cô rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Thực sự hắn cũng đang rất mệt, cả đêm qua thức trắng trong trạng thái thần kinh căng thẳng và lo sợ, may mà đến giờ tâm tình mới thả lỏng được một chút nên mới có thể chợp mắt chút. Đến chiều, bầu ngực Khả Hoan lại căng lên đau nhức khiến cô choàng tỉnh giấc, vừa mở mắt ra không nhìn thấy con đâu cô lập tức kêu to: “Con đâu, con em đâu rồi?”
Tạp Trát Nhân cũng bừng tỉnh vội ôm lấy Khả Hoan nói: “Em đừng nôn nóng, hai chúng ta đều mệt mỏi quá nên đều thiếp đi, anh sợ cả hai cùng ngủ say không có ai trông em bé nên bảo cô bảo mẫu bế em bé đi rồi. Em đừng nôn nóng quá, để anh bảo cô ấy bế con chúng ta lại đây, nhé!”
Khả Ho


Lamborghini Huracán LP 610-4 t