Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1045 lượt.
rẻ hoặc bước vào phòng của Khả Khả em không thể nhịn được việc tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng này mấy tháng gần đây? Em lại muốn ép hỏi Khả Khả đứa trẻ có phải là con em không? Rồi dù là Khả Khả trả lời là thật thì em vẫn không thể nào bỏ xuống hoàn toàn hoài nghi. Có phải em thực rất buồn cười không?”
Trát Phi có thể hiểu được sự mâu thuẫn trong tình cảm của em trai, hắn lắc đầu nói: “Điều này là bình thường thôi, là đàn ông ai cũng vậy cả. Nếu đổi lại là anh có khi anh còn kích động hơn ấy chứ” Rồi như nghĩ đến điều gì, Trát Phi lại hỏi: “Đứa trẻ nếu đã xác định là con của chú và Khả Khả thì tại sao không để nó ở bên cạnh mẹ?
Tạp Trát Nhân nhớ lại việc vừa rồi có chút căm tức nói: “Cô gái ngu ngốc đấy còn dằn dỗi em, lại còn nói phải rời khỏi đây. Em muốn dạy dỗ cho cô ấy vài bài học. Với lại cũng chỉ có cách giữ lấy đứa trẻ thì cô ấy mới không vụng trộm bế con rời khỏi đây”
Khả Hoan mệt mỏi đứng ở sau cửa gỗ khóc gọi Tạp Trát Nhân mang con trả mình. Em bé chắc hẳn đói lắm, hai bầu ngực của cô hiện căng lên đầy sữa rất khó chịu. Tạp Trát Nhân thật là đáng giận, vì cái gì không tin em bé là con hắn, hắn sẽ làm khó em bé sao? Sẽ cố ý để em bé bị đói sao? Khả Hoan càng nghĩ càng sợ hãi, cô sợ Tạp Trát Nhân vì nhất thời tức giận mà tự tay giết con mình. Khả Hoan bắt đầu hối hận vì đã không giải thích rõ ràng với hắn.
Cô tiếp tục ngồi bệt xuống cửa gọi Tạp Trát Nhân luôn miệng. Đến khi trời tối, cửa phòng lách cách mở ra, Tạp Trát Nhân đã đứng đằng sau một người hầu đang bê đồ ăn và đèn dầu tiến vào.
Tạp Trát Nhân nhìn thấy Khả Hoan đang quỳ trên mặt đất không nhịn được xót xa, chẳng lẽ Mèo con ngồi đây cả buổi chiều sao? Khả Hoan nheo mắt một hồi để quen với ánh sáng, vừa nhìn thấy Tạp Trát Nhân cô lập tức ôm lấy chân hắn vừa khóc vừa nói: “Con đâu, con tôi đâu rồi? Anh làm gì với con rồi? Đó là cũng là con của anh, đúng là con của anh mà…”
Tạp Trát Nhân đỡ Khả Hoan vào trong bàn ăn, cô tập tễnh đi vào ánh mắt vẫn nhìn về phía mặt hắn: “Con đâu, con cần bú sữa mẹ, anh mang con trả cho em đi, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh mà”
Tạp Trát Nhân nhìn gương mặt sũng nước mắt của Khả Hoan thản nhiên nói: “Ngồi cạnh tôi nhanh lên”
Khả Hoan lập tức sán lại gần Tạp Trát Nhân, hắn tiện tay ôm cô vào lòng rồi cầm lấy đũa bón cơm cho cô ăn. Khả Hoan thân mình cứng đờ há miệng đón lấy thức ăn rồi thút thít nhai nuốt. Tạp Trát Nhân buông đũa nâng cằm cô lên hỏi: “Đứa bé đúng là con của tôi sao?”
Khả Hoan không ngừng gật đầu: “Đúng, là con của chúng ta”
Tạp Trát Nhân nói: “Được rồi, đã là con trai của tôi đương nhiên thì tôi sẽ có trách nhiệm chăm sóc con thật tốt. Em ăn hết chỗ cơm này rồi đi nghỉ ngơi đi”. Nói xong buông Khả Hoan ra và quay lưng chuẩn bị rời đi.
Khả Hoan cuống quýt túm lấy vạt áo của hắn nước mắt ngắn dài nói: “Con đâu? Anh mang con trả lại cho em đi, con rất cần mẹ. Đó cũng là con của anh mà, làm sao anh có thể để con chịu đói chứ? Con còn nhỏ vậy làm sao có thể xa rời mẹ được?’
Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Em không tin tôi? Tôi đã nói là sẽ chăm sóc nó rất tốt, vẫn không tin?”
Khả Hoan ngây người một lúc không hiểu Tạp Trát Nhân nói thế là ý gì, cô mờ mịt nói: “Nhưng mà con của chúng ta cần mẹ, em cũng không muốn rời khỏi con”
Tạp Trát Nhân từ chối cho ý kiến, hắn thản nhiên trả lời: “Nếu là con của tôi đương nhiên sẽ ở bên cạnh tôi. Tôi không thể để cho một người đàn bà miệng luôn nói là muốn rời khỏi tôi nuôi con của tôi được”
Khả Hoan nhất thời không biết nói gì.
Vài ngày sau, Tạp Trát Nhân không xuất hiện, chỉ có người hầu ngày mang ba bữa cơm cho cô. Khả Hoan dù có cố gọi cũng không có ai trả lời. Sữa non tích tụ nhiều ngày không được xuất ra khiến hai vú cương cứng đau nhức, đến hôm nay đã chuyển sang màu thâm tím. Khả Hoan cuối cùng cũng phát sốt, cả người nóng bỏng mê man. Đến buổi chiều người hầu đưa cơm mới phát hiện ra cô không có phản ứng liền chạy đi cấp báo Tạp Trát Nhân.
Tạp Trát Nhân nghe tin vội vàng chạy tới, nhìn thấy Khả Hoan lâm vào hôn mê hắn cực kỳ hoảng loạn. Hắn ôm lấy Khả Hoan cố sức lay cô tỉnh, một lúc sau Khả Hoan mới hơi lờ mờ mở mắt, miệng thì thào: “Con đâu? Bảo bối của em đâu. Em đau, đau quá”
Tạp Trát Nhân hốt hoảng hỏi: “Đauở đâu? Tại sao lại thế này?”
Khả Hoan muốn nâng cánh tay lên nhưng không đủ sức để nâng, hai ngực căng cứng đau nhức khiến cô chỉ hơi cử động là sự đau đớn lập tức bị gia tăng thêm bội lần, chỉ có thể run run nói: “Ngực…ngực…”
Tạp Trát Nhân vội xé mở áo choàng của cô, phát hiện hai đôi ngực sữa đã chuyển sang màu tím sưng đỏ, hai đầu vú còn nứt ra vài đường. Hắn nhẹ nhàng chạm vào chỉ cảm thấy hai bờ ngực đã trở lên cứng ngắc như tảng đá.
Khả Hoan bị đau hét lên.
Tạp Trát Nhân cẩn thận ôm cô đặt lên giường rồi chạy ào ra cửa sai người hầu đi tìm cô bảo mẫu đang trông em bé mấy hôm nay, sau đó quay vào trong ôm lấy Khả Hoan nhẹ giọng an ủi: “Cố chịu đựng một lát, đừng lo. Anh đã cho người đi tìm người đế