Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.
êm nên không có ai để ý”
Trát Phi nói: “Hiện tại điều con lo sợ chính là mấy tên thủ hạ của La Y kia, chắc là con phải đi gặp La Y nói chuyện mới được, phải bảo hắn dặn dò máy tên thủ hạ không được đi bép xép lung tung”
Tạp Trát Nhân hừ lạnh nói: “Anh có dặn cũng vô ích, theo em thấy thì hắn hẳn là cố ý làm khó chúng ta”
Đức Lí Tư nghĩ một lát rồi nói: “Cũng nên dặn dò hắn trước, nói cho hắn biết mọi việc chúng ta đã điều tra rõ ràng, những gì hắn nghĩ trước kia đều là sai hết”
Hai ngày sau đó, mọi việc có vẻ như ổn thỏa dần nhưng Tạp Trát Nhân vẫn âm thầm phái Đạt La ngầm theo dõi mọi cử động của La Y, vô tình phá hiện hắn đang cùng với mấy lão nhân trong tộc đang có âm mưu gì đó. Tạp Trát Nhân tiên đoán nhất định chuyện này có liên quan tới Khả Khả và con trai hắn. Tạp Trát Nhân biết, nếu các lão nhân này có một chút chứng cứ nào đó bọn họ hẳn sẽ lôi ra để làm khó dễ cha hắn. Thân ông ty là tộc trưởng nhưng không thể một tay che nửa bầu trời, vì che chở cho con ruột mà làm mất đi danh dự gia tộc, đến lúc đó hẳn là người chịu khổ sẽ là Khả Khả và con hắn.
Hắn lập tức lên kế hoạch phản kích, bí mật mượn lực lượng của Trát Phi để âm thầm chuẩn bị.
Khả Hoan nhìn không rời mắt xuống gương mặt non mịn hồng hào của con, mãi đến khi hai mắt hơi có chút xót xót cô mới chớp chớp hàng mi, sau đó uể oải đứng lên đi đến bên cửa sổ và nhìn ra bầu trời xanh thẳm bên ngoài.
Từ khi về đến đây cô chưa một lần nào bước chân ra khỏi phòng ngủ. Hàng ngày ngòai việc chăm sóc con, cho con bú cô dường như không có việc gì khác để làm. Em bé còn ít tháng nên chỉ bú no là lăn ra ngủ, những lúc đó Khả Hoan chỉ biết ngồi thừ ra suy tư.
Cô nhớ lại những ngày còn ở thôn xóm, Tạp Trát Nhân ngày nào cũng túc trực bên cạnh cô, tuy rằng lúc đấy cô cũng rất lạnh lùng và tỏ ra xa cách với hắn nhưng hắn vẫn không ngừng nói chuyện làm cho cô vui, còn bế con ra ngòai tắm nắng nữa. Nhưng về đến đây rồi, không hiểu Tạp Trát Nhân bận việc gì mà cả ngày đều đi ra ngoài, cô muốn bế con ra ngòai tắm nắng hắn cũng không cho phép. Lý do hắn đưa ra là vì an toàn của cả hai mẹ con. Bất giác cô lại nhớ đến hắn.
Khả Hoan cười khổ, nơi đây còn có cái gì mà không an toàn nữa đâu? Đây không phải là địa bàn của gia tộc Cáp Lặc hay sao? Đã hơn mười ngày trôi qua, Khả Hoan có cảm giác cô như là một tù phạm, chẳng qua được nhốt trong một nhà tù cao cấp, hằng ngày có người hầu hạ cơm nước chu đáo. Bí bách khiến cho tâm tình Khả Hoan cực kỳ không tốt, cô lại nhớ nhung quê hương, nhớ cha mẹ, nhớ tới những ngày cô còn công tác với vị trí bác sỹ ngoại khoa.
Hôm nay Tạp Trát Nhân về sớm hơn mọi ngày, vừa bước vào phòng hắn đã nhận ra Khả Hoan đang rơi vào suy tư đến mức xuất thần. Hắn biết Mèo con đang rất cô độc và nhàm chán nhưng hiện tại hắn không thể để cho Mèo con bế em bé bước ra ngòai căn phòng này được. Từ khi phát hiện ra lòng dạ thâm độc của La Y, hắn không phút giây nào an tâm về sự an toàn của hai mẹ con, huống hồ hiện tại rất nhiều người trong gia tộc vẫn đang hoài nghi sự trong sạch của Mèo con, chỉ cần bọn họ bắt được Mèo con, không chừng sẽ không ngần ngại dùng hình để ép Mèo con khai ra những điều sai sự thật. Chỉ nghĩ tới đó hắn đã rùng mình không dám nghĩ tiếp nữa.
“Đại thúc Cáp y sao?”. Đó không phải là ông bác vẫn luôn hoài nghi sự trong sạch của con trai hắn sao? Con trai của ông ta đã bị chết trận, không thể tưởng được được con dâu góa bụa của ông ta lại làm ra những chuyện như thế. Việc này đúng là thuận lợi hơn so với Tạp Trát Nhân tưởng, bởi hắn những tưởng chỉ có thể tra ra việc La Y đang ngấm ngầm âm mưu gì với mẹ con Mèo con, ai ngờ lại phát hiện ra chuyện bại hoại này. Thật đúng là đồ đần độn không có đầu óc, chỉ bằng loại đạo đức này mà đòi trở thành người thừa kế của gia tộc sao?
Chuyện La Y gây ra không hề đơn giản tí nào, chuyện hắn thông dâm với quả phụ trong gia tộc nếu bị phát hiện ra đương nhiên sẽ bị trừng phạt rất dã man. Tạp Trát Nhân thầm nghĩ nếu hắn hay Đạt La vạch trần việc này ra e sợ cha hắn sẽ khó lòng đứng ra phân xử, chi bằng thiết kế để cho mọi người trong thôn dân vô tình bắt được quả tang, như vậy các lão nhân trong tộc không có lý gì mà bênh vực nữa.
Nghĩ xong liền nói: “Đêm mai chúng ta sẽ để mọi người đến bắt kẻ thông dâm. Ta muốn trước khi rời đi nơi này phải tận mắt nhìn thấy kết cục của hắn”
Hôm sau, chạng vạng Tạp Trát Nhân trở về phòng mình với vẻ mặt cực kỳ vui vẻ, còn cố ý giấu hai tay ở phía sau lưng ra chiều thần bí. Khả Hoan lấy làm lạ nhìn chăm chăm hắn, tuy rằng cô cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn bị cuốn hút bởi nụ cười của hắn, cô không kìm lòng được cũng mỉm cười đáp lại.
Tạp Trát Nhân ngồi xuống cạnh cô, hai tay vẫn đặt ở sau lưng. Khả Hoan tuy biết chắc là hắn đang giấu gì đó sau lưng nhưng cô cố nhịn không mở miệng hỏi vì thấy bộ dạng hắn thật trẻ con, chắc lại định trêu đùa gì cô đây. Quả nhiên Tạp Trát Nhân không nhịn được cười nói: “Anh có món quà cho em, nhưng trước tiên em phải trả lờ