Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1034 lượt.
n tĩnh một lúc cô mới phát hiện ra hai răng mình vừa cắt chặt thế nào, cả người mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng. Tạp Trát Nhân dắt cô đi thêm khoảng một trăm mét nữa rồi mới cởi bỏ tã trên lưng đỡ con xuống. Khả Hoan cẩn thận trợ giúp Tạp Trát Nhân bế em bé xuống, dưới ánh trăng vàng vọt cô thấy rõ em bé đang ngủ rất say sưa. Lúc này đây hai người mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Gia tộc Cáp lặc bởi vì hai thiếu gia và các dũng sĩ trở về an toàn mà vui mừng đến nỗi cả đêm không hề ngủ. Đức Lí Tư nhìn thấy cháu trai xong liền không hề để ý gì đến hai người con trai mà chỉ bám riết lấy cậu bé. Sau đó thỏa mãn ha ha cười luôn miệng. Nhìn cháu trai ông không khỏi ngẩn người vì bộ dáng của cậu bé giống Tạp Trát Nhân lúc nhỏ như đúc.
Tạp Trát Nhân vì lo cho sức khỏe Khả Hoan nên vừa ăn uống xong hắn đã mang cô trở lại căn phòng mà cha hắn đã an bài cho hắn từ trước, cũng bởi vì Đức Lí Tư kiên quyết không chịu buông em bé ra nên Tạp Trát Nhân đành phải hứa với Khả Hoan là khi nào hắn trở về hắn sẽ bế con về cho cô, không quên dặn cô yên tâm mà đi ngủ trước.
Sau đó ba cha con dành trọn đêm để tâm tình. Đức Lí Tư nghe hai anh em kể lại chuyện của mẹ con Khả Khả không nhịn được thở dài: “Không thể tưởng tượng được Kì Lạc lại là người như vậy, ba thật là nhìn lầm hắn rồi” Sau đó còn nói: “Tạp, mặc kệ sự thật là thế nào đi nữa, Khả Khả và hắn cũng đã ở chung với nhau một thời gian, nếu chuyện này truyền ra ngoài ba sợ mọi người trong tộc sẽ đàm tiếu. Theo ba, trước mắt cứ để em bé lại nơi đây để ba nuôi dưỡng, sau đó xem phản ứng của mọi người thế nào rồi ba sẽ cho Khả Khả một cái danh phận chính thức..”
Ông chưa nói hết câu Tạp Trát Nhân đã không nhịn được phản pháo: “Không được đâu ba, em bé không thể rời khỏi mẹ và Khả Khả cũng không muốn rời khỏi em bé dù chỉ là một phút. Con mặc kệ mọi người trong tộc có nói gì đi chăng nữa, đây là con trai của con, Khả Khả là mẹ của con trai con, đương nhiên sẽ là thê tử của con. Lát nữa con sẽ bế con con về phòng”
Đức Lí Tư lắc đầu: “Ba biết đây là con trai con nên đứa bé này đương nhiên phải lưu lại đây. Nhưng vì hành vi của Khả Khả không hợp với tộc quy, ba là tộc trưởng cũng phải làm gương cho những người khác, nếu không còn gì là thể diện gia tộc nữa….”
Tạp Trát Nhân nóng nảy: “Hành vi của Khả Khả không có gì sai trái cả, Kì Lạc đã chính mồm thừa nhận, anh Trát Phi cũng có thể làm chứng. Nếu ba không nhận Khả Khả, con lập tức sẽ mang hai mẹ con cô ấy rời đi. Tóm lại là em bé không thể tách ra với mẹ, năm đó ông nội cố tình chia rẽ ba và mẹ, làm cho con từ nhỏ đã không có mẹ bên cạnh. Con đã lớn lên như thế nào chẳng lẽ ba đã quên sao? Chẳng lẽ ba không hề có chút gì áy náy với những gì đã xảy ra với mẹ con sao? Chẳng lẽ ba muốn cho con trai con giống như con, trưởng thành trong thống khổ vì không có mẹ sao? “
Trát Phi vội vàng kéo Tạp Trát Nhân về phía sau. Đức Lí Tư ngẩn người một lúc, miệng há hốc, ông đã sớm quên mình đang định nói gì.
Đối với những chất vấn bằng thái độ kịch liệt như vậy của con trai Đức Lí Tư không biết chống đỡ thế nào. Bao nhiêu năm đã qua nhưng ông thủy chung không quên được những biểu hiện đầy tuyệt vọng, cừu hận và bi thương của Lâm Đạt năm đó. Năm đó ông nổi tiếng là người đàn ông mạnh mẽ lãnh khốc và nhiều thủ đoạn, chỉ vì giương oai với gia tộc mà thuận theo lời cha ông lúc đó dang tay trừng phạt mẹ Tạp Trát Nhân, nhẫn tâm tách hai mẹ con ra từ khi Tạp Trát Nhân còn rất bé. Nhưng có ai hiểu được là ông đã từng cảm thấy dày vò và đau lòng như thế nào, đặc biệt là mỗi khi đêm về, ông đều nhớ thương người vợ xinh đẹp đáng yêu đó. Bao năm qua ông chưa bao giờ ngừng sám hối vì việc đó.
Những lời chất vấn của Tạp Trát Nhân bất ngờ gợi lại nỗi đau mà ông che dấu hơn 20 năm qua, miệng vết thương chưa bao giờ khép lại lại một lần nữa bị xé rách trong phút giây không có sự phòng bị. Ông lặng người đi một lúc rồi mới run run nói: “Tạp, ba vẫn luôn hối hận vì năm đó đã đuổi mẹ con đi. Đối với mẹ con, ba không chỉ áy náy mà còn rất thương xót. Nhưng lúc đó ba cũng có nỗi khổ của ba, lúc đó con còn quá nhỏ nên rất nhiều chuyện con không có hiểu hết”
Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Con biết là ba khó xử rồi, bởi ba không muốn làm cho ông nội thất vọng, ngoài ra ba còn sợ mất đi uy tín trước mọi người trong gia tộc. Nói cho cùng, ba đều vì bản thân ba, vì có thể lên làm tộc trưởng, ba liền bỏ rơi mẹ của con…”
“Câm mồm, Tạp”. Trát Phi dùng sức kéo mạnh cánh tay Tạp Trát Nhân, trừng mắt nhìn em trai nói: “Chú không biết gì cả. Mẹ của chú năm đó thực đã làm chuyện bôi nhọ danh dự gia tộc, dựa theo gia quy lẽ ra phải bị thiêu sống hoặc dùng thạch hình nhưng vì cha cầu xin ông nội cấp cho bà một cơ hội sống nên chỉ cần ông li dị bà là được. Nhiều năm như vậy ba luôn giấu chú sự thật, là bởi vì ba không muốn chú vì chuyện đó mà phải xấu hổ, không dám ngẩng cao đầu”
“Đủ rồi, Trát Phi, đừng nói nữa” Đức Lí Tư có vẻ mệt mỏi nói: “Chuyện quá khứ không nên nhắc lại làm gì. Các c