Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1031 lượt.
hời gian dài như vậy, đặc biệt là đã cứu tôi từ trong ngục ra. Anh hãy đi đi, từ nay về sau chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa”
Nói xong cô đưa mắt về phía Tạp Trát Nhân nói: “Anh thả anh ấy đi đi, dù sao anh ấy cũng là người cứu em từ trong ngục ra, không có anh ấy hai mẹ con em hẳn đã chết từ lâu rồi”
Tạp Trát Nhân nhìn thấy Khả Hoan rất bình tĩnh khi phát hiện sự thật, lại nhìn thấy trong mắt cô ánh lên vẻ bi ai và mệt mỏi, hắn không khỏi tê tái trong lòng, theo bản năng hắn gật đầu.
Kì Lạc và tên người hầu không thể tin là mình được thả, hắn lớn tiếng kêu: “Khả Khả”
Khả Hoan bình thản nhìn hắn lần cuối rồi chậm rãi quay lưng đi về phía phòng ở.
Tạp Trát Nhân tức giận nói: “Mau cút đi, Từ nay về sau đừng để ta nhìn thấy mặt các người” Sau đó vội vàng theo Khả Hoan trở về phòng.
Khả Hoan một lần nữa ngồi trầm mặc bên bàn, nhìn xuống tập tài liệu về cách chữa bệnh mà cô đã viết cho Kì Lạc trước đây. Tạp Trát Nhân vừa bước vào phòng Khả Hoan đã nhìn hắn nói: “Anh mang cái này đưa cho anh ta đi”
Sắc mặt Tạp Trát Nhân cực kỳ khó coi nhưng vì không muốn làm Khả Hoan buồn thêm nữa, hắn cắn răng nhận lấy rồi bước ra ngoài.
Khả Hoan nhìn theo bóng hắn rời đi rồi mới thở ra một hơi sâu, cả người vô lực ngồi xuống ghế rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Trước khi trở về phòng Tạp Trát Nhân sang phòng bảo mẫu bế em bé về. Hắn một tay bế cục cưng rồi ngồi xuống bên cạnh Khả Hoan, một tay nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài trơn mượt của Mèo con. Khả Hoan mở to mắt ngước lên nhìn Tạp Trát Nhân khẽ mỉm cười. Nụ cười này phải rất lâu rồi Tạp Trát Nhân mới nhìn thấy, nó tuy đạm mạc nhưng rạng ngời ánh lên sự thỏa mãn khiến hắn không tránh khỏi một phen đau lòng. Hắn lẳng lặng chăm chú nhìn Khả Hoan sau đó không kìm được lòng lấy tay vuốt ve khuôn mặt vốn rất thanh tú nhưng thời gian gần đây hiển lộ rõ nét u buồn và mệt mỏi.
Khả Hoan để mặc hắn vuốt ve hai má mình, sau đó cô thay đổi ánh nhìn, hướng về phía em bé đang ngủ say, nụ cười dần nhạt đi. Cô giơ tay ôm lấy em bé vào lòng.
Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng nói: “Thực xin lỗi, Mèo con. Vì anh mà em đã phải chịu nhiều khổ cực. Từ nay về sau anh sẽ không bao giờ để em phải khổ nữa, anh sẽ bù đắp lại cho hai mẹ con, sẽ mang lại hạnh phúc cho em”
Ánh mắt Khả Hoan đã trở lên đỏ hoe, nước mắt không kìm chế được rơi xuống. Cô vội cúi đầu áp mặt vào trán em bé, cố tình che giấu những giọt nước mắt xúc động đang tuôn trào. Tạp Trát Nhân làm sao mà không nhìn thấy, hắn dịch lại gần hai mẹ con, ôm cả hai người vào trong lòng khe khẽ thở dài, sau đó dùng giọng đều đều nói: “Anh cam đoan từ nay về sau sẽ không để cho em phải rơi một giọt nước mắt nào nữa, tin ở anh, Mèo con”
Cuộc đời này còn rất dài, hắn biết thời gian sẽ chứng minh được lời của hắn và Khả Khả nhất định sẽ tin tưởng hắn. Nước mắt của Khả Hoan vẫn tiếp tục tuôn rơi như mưa, cô không phải không tin những lời Tạp Trát Nhân nói mà nhất thời cô cảm thấy bất an, và một phần cũng là vì cô vẫn đang rất mệt mỏi, không đủ khí lực để nghĩ tới ngày mai mữa.
Tạp Trát Nhân nghĩ tới nghĩ lui, tuy rằng không đành lòng nhưng hắn vẫn thử thương lượng với Mèo con: “Hay là ban ngày mình cố chơi với con liên tục để con không ngủ ngày, đêm đến sẽ ngủ say hơn”
Khả Hoan cũng không biết phải làm gì tốt hơn nữa nên gật đầu đồng ý . Kết quả là cả ngày hôm sau cứ lúc nào em bé định ngủ thì Tạp Trát Nhân lại lay bé tỉnh lại khiến em bé vì thiếu ngủ mà khóc nháo ầm ĩ đến nỗi cổ họng bị ách lại. Khả Hoan rất không đành lòng, mấy lần định tiến tới ôm con ngủ nhưng cứ nghĩ tới việc vượt biên tối nay lại cố nhẫn nhịn xuống.
Cuối cùng trời cũng tối dần, Khả Hoan cho em bé bú lần cuối rồi ru ru bé ngủ, quả nhiên chỉ một lát sau em bé khì khì ngủ. 11 giờ đêm, khi tất cả dân tị nạn đang say giấc nồng thì từ một căn lều rách nát hơn 10 bóng đen âm thầm lò dò hướng về phía trạm gác nơi biên cảnh đi tới.
Tạp Trát Nhân và Khả Hoan đi giữa sự bảo vệ của đoàn người, em bé được dùng tã lót buộc chặt trên lưng Tạp Trát Nhân, chiếc đầu nhỏ mềm mại của bé được đặt ngay gần gáy của cha. Trái tim Khả Hoan đập thình thịch, mỗi bước đi đều cực kỳ gian nan, cô gần như dùng hết khí lực để lê từng bước. Tạp Trát Nhân lúc nào cũng đi sát cô, cứ bước một bước hắn lại ngoảnh mặt liếc cô một cái, bàn tay trái nắm chặt tay cô như tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Khả Hoan cũng nắm chặt lấy tay hắn, cô hết nhìn đến hắn lại nhìn đến em bé đang nằm yên vị trên lưng cha. Vào thời khắc này trong đầu cô hiện lên một ý niệm mãnh liệt trong đầu, hắn là cha của con cô, là chồngcô, bọn họ tuy ba nhưng mà là một, ai trong số ba người đều không thể gặp chuyện không may. Cô rất lo lắng cho hai cha con, cực kỳ lo lắng, thậm chí còn lo lắng hơn cho bản thân rất nhiều, có lẽ đây cũng chính là một loại yêu hay sao?
Chỉ có mười phút thôi nhưng đối với Khả Hoan mà nói tựa hồ dài như một thế kỉ, đến lúc Tạp Trát Nhân kéo cô vào lòng cô mới hoàn hồn và tin rằng giờ đây họ đã thực sự an toàn. Trấ