Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.
môi, đứng ở tại chỗ hồi lâu nhưng vẫn yếu đuối lựa chọn xoay người
Khi đi vào trong thang máy, cô tựa vào trên vách thang máy bóng loáng, Nhâm Niệm à, cuối cùng người thua cuộc vẫn là mày, lại thua triệt để như vậy, phải không? Bất luận mày có cố gắng cỡ nào cũng không thể sửa đổi được kết cục
Trên kịch bản, từ trước đến nay đều không có phần diễn của mày, vì sao phải đau khổ giãy dụa
Cô đi theo người cuối cùng trong thang máy đi ra ngoài, phát hiện thì ra không phải là tầng cuối cùng mà đang ở khu lầu 4, trang phục dành cho nữ, cô cảm thấy phiền muộn, đứng ở cửa thang máy, cô đợi rất lâu nhưng phát hiện không có ai ở thang máy lầu 6 tiến vào không khỏi cảm thấy buồn bực
Cô tìm rất lâu mới tìm được tay vịn thang cuốn, đi giày cao gót cô bước nhanh xuống dưới, mọi người bên cạnh đều nhịn không được dùng ánh mắt đánh giá cô
Có cái gì đẹp?
Cô nghĩ về nhà thôi nhưng chỗ nào là nhà?
Cô càng muốn thì lồng ngực càng cảm thấy ngột ngạt, cuối cùng ở bậc thang cuốn cuối cùng, cô bị trượt gót chân, cô thuận thế ngã lăn xuống đất. Cô chỉ nghe có người thét chói tai, đứa bé, người lớn… Cô thậm chí đang cười, người đau là cô, tại sao người thét chói tai lại là người khác?
Khi Nhâm Niệm tỉnh lại, trên trán tinh mịn mồ hôi, cô nhớ mình mơ một giấc mộng. ở trong mộng, hình như cô đến một vùng nông thôn nhỏ, ngồi ở trên ghế tựa cũ kĩ vây quanh một cái bàn cơm lớn, cô đang ăn cơm. Ở chỗ đó có rất nhiều, rất nhiều người, bên trong có một số cô quen biết, có một số người cô không biết nhưng tất cả đều rất mơ hồ không phân rõ một ai. Cô cảm thấy tay mình rất đau thì ra là bị rắn cắn, có một người đàn ông nhanh chóng bước đến cầm máu cho cô, sau đó ôm cô chuẩn bị chạy đi tìm bác sĩ. Nhưng cô cảm thấy tay mình vẫn rất đau, người đàn ông ấy tựa hồ cũng nhìn thấy sự khác thường của cô. Vén tay áo cô lên phát hiện một vết cắn nh, nhưng trên mặt còn có một dấu rất lớn giống như bị hai cái răng nanh nhọn hoắc cắm vào rất sâu. Ở trong mộng, cô cảm thấy có chỗ không bình thường, không phải rắn không có răng nanh sao?
Nhưng ở trong mơ, cô nhìn thấy miệng vết thương lớn như vậy, máu không ngừng chảy xuống, cô nghĩ mình sắp chết rồi không thể cứu được, sinh mệnh của cô xem như kết thúc ở đây
“Cô không có sao đâu, nhất định phải kiên trì lên, cho dù không phải vì cô cũng là vì đứa bé trong bụng của cô” Giọng nói của anh ta vội vàng mà quen thuộc, cô dường như có thể đoán được anh ta là ai
Đứa bé?
Cô thấy mình càng ngày càng lạnh, càng lúc càng đau, máu từ trên tay cô không ngừng chảy xuống!
“Mẹ còn muốn hỏi rốt cuộc giữa 2 đứa đã xảy ra chuyện gì đấy?” Hiển nhiên Nghê Vân có phần thở gấp: “Tiểu Niệm ngã từ trên thang cuốn xuống ở Ngu Giang lâu”
Giọng nói của Nghê Vân vừa dứt, sắc mặt của Chu Gia Trạch liền thay đổi
Nghê Vân phát hiện con trai mình khác thường, đại khái cũng đoán được phần nào, chỉ là không ngừng thở dài nói: “Gia Trạch, lòng dạ đàn bà chỉ biết hại người hại mình, Tiểu Niệm, con bé vừa mới sinh non…”
Ánh mắt của Chu Gia Trạch đờ đẫn
Nghê Vân vỗ vỗ bả vai của Chu Gia Trạch: “Đứa bé còn nhỏ cũng chỉ mới 2 tuần, chỉ cần làm một cuộc tiểu phẫu cũng không có trở ngại gì…”
Chu Gia Trạch rất lâu mới tìm về được thanh âm của mình: “Cô ấy… Cô ấy biết không?”
“Chắc là không biết, người trong nhà cũng không biết, chuyện này mẹ cũng không muốn nhiều lời nên chuyện gì nên làm hay không nên, trong lòng của con tự hiểu”
Anh tựa vào tường, sự thật cứ liên tiếp kéo đến bóp nghẹn trái tim anh, quá mức đột ngột rồi. Anh còn nhớ ban đầu khi anh không dùng bao, Nhâm Niệm sẽ uống thuốc, anh cảm thấy như vậy sẽ làm tổn thương thân thể của cô nên nhận lấy việc tránh thai và vẫn luôn áp dụng biện pháp… Anh cũng không nghĩ tới phương diện này, dường như lần trước anh có phần xúc động anh đã quên béng, không lo lắng đến những thứ này
Trước đây có một nữ sinh oán hận, đàn ông chỉ vui vẻ trong chốc lát,nhưng lại khiến cho phụ nữ gánh vác nhiều trách nhiệm như thế, rõ ràng là không công bằng, lúc ấy anh chỉ cảm thấy buồn cười, không có người đàn ông cày cấy thì người phụ nữ có thể mang thai và sinh con sao? Bây giờ nghĩ tới lời nói ấy, ngực chỉ cảm thấy ê ẩm
Nghê Vân còn nói gì đó nhưng tất cả anh đều không nghe lọt, chỉ đẩy cửa ra lần nữa. Người trên giường vẫn ngủ rất an ổn, chỉ như là đang ngủ, không có bệnh tật gì cả
Ở chỗ anh không nhìn thấy, Nhâm Niệm gắt gao nắm chặt tay lại
Đứa bé, thì ra ở trong mộng, những lời người đó nói là thật, nhắc nhở đứa bé của cô không còn. Thật ra cô không có bao nhiêu cảm giác, thậm chí khi nghe được đối thoại của anh với Nghê Vân, dường như chuyện xảy ra là của người khác, cô không có chút cảm giác đau nhức nào
Nhưng chỉ cần trong đầu nhớ lại cảnh tương đó, anh và Thẩm Tâm Dịch ngồi ở trong quán ăn cơm, cô lại giống như binh lính đào ngũ, thì một luồng giận dữ và bất mãn dâng lên trong lồng ngực của cô không có cách nào tiêu tán được
Dù sao không thể giả bộ ngủ mãi được, cô