Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
ng, thậm chí Viên Cảnh Thụy còn không có thời gian mà để mắt tới cô thư ký mới điều tới, nói gì tới chuyện chú ý tới các mối quan hệ của cô ở công ty.
Người đầu tiên thể hiện tình bạn với cô là Mai Lệ ở phòng hành chính. Buổi trưa khi Đổng Tri Vy ngồi ăn cơm một mình trong nhà ăn, Mai Lệ bưng đĩa cơm tới và ngồi xuống trước mặt cô, hỏi: “Tôi ngồi đây được chứ?”.
Nhà ăn có không ít người, nhưng từ trước tới giờ mỗi khi Tri Vy xuống lầu ăn cơm, một chiếc bàn luôn luôn chỉ có một mình cô ngồi. Cô bị mọi người cố ý cô lập, trước khi Mai Lệ hỏi câu này chưa hề có ai muốn ngồi chung bàn với cô.
Tri Vy lập tức gật đầu rồi nhấc đĩa cơm về gần phía mình một chút. Mai Lệ là một cô gái có gương mặt to tròn, sáng sủa, vừa ngồi xuống đã tự giới thiệu: “Tôi là Mai Lệ ở phòng hành chính, còn nhớ chứ?”.
Tri Vy gật đầu, cô thường xuyên tới phòng hành chính nên đều ghi nhớ mỗi gương mặt ở đó.
“Cô là thư ký mới của sếp, cô Đổng”.
“Gọi tôi Tri Vy là được rồi”.
Có vô số ánh mắt trong nhà ăn đang nhìn về phía cô, có người nhìn thẳng, có người âm thầm, có vài ánh mắt nhìn cô tóe lửa khiến Tri Vy khẽ rùng mình.
Mai Lệ ghìm giọng nói: “Mặc kệ bọn họ, bọn họ ghen với cô ngày nào cũng được nhìn thấy sếp đấy”.
Đổng Tri Vy bật cười, tiếng cười có vài phần cảm kích.
Sau đó hai người thường xuyên cùng nhau đi ăn cơm, dần dần có thêm một số người khác cùng tham gia, những ngày tháng ở Thành Phương của Tri Vy dễ chịu hơn nhiều.
Đổng Tri Vy thích một cuộc sống không bị người khác chú ý, có một số người thích hưởng thụ cảm giác khi đi trên đường được mọi người để ý, nhưng cô thì ngược lại. Khi không ai chú ý tới mình, cô cảm thấy tự do tự tại hơn, giấu mình trong đám đông là một niềm vui nho nhỏ. Đương nhiên ngoại hình bình thường của cô cũng góp phần giúp ích rất nhiều, khiến cô dễ dàng che giấu bản thân mình hơn.
Nhưng có người không nghĩ như thế, ít ra trong mắt Hà Vĩ Văn Đổng Tri Vy là người con gái khiến trái tim cậu rung động, khiến mỗi lần gặp cô cậu đều lắp ba lắp bắp.
5
Chiếc xe của Viên Cảnh Thụy mất hút trong màn đêm dày đặc đang buông dài trên phố, đám người đứng hai bên đường vẫn xuýt xoa.
“Xe của sếp đẹp thế, vừa cao vừa to, đi từ phía sau tới mà không có tiếng động gì, sợ chết đi được”.
“Ê, các cậu có nhìn thấy mặt sếp không? Ban nãy sếp nhìn tớ đấy, tớ nhìn thấy sếp nhìn tớ”.
“Lại si tình rồi, cô bớt bớt chút đi, sếp làm gì có thời gian mà nhìn cô chứ”.
Đám đông thảo luận rôm rả về chuyện bất ngờ nho nhỏ này, chỉ có Hà Vĩ Văn vẫng đang nói chuyện với Tri Vy.
“Cô không bị giật mình chứ?”.
Tri Vy nhẹ nhàng rút cánh tay ra khỏi tay cậu rồi trả lời: “Không sao đâu, cảm ơn cậu”.
Hà Vĩ Văn là người An Huy, làm ở bộ phận bán hàng trong Thành Phương. Thực ra cậu không phù hợp làm công việc này lắm, cậu ăn nói vụng về, lại thật thà, sau khi rời An Huy tới Thượng Hải làm ăn vẫn không theo kịp được nhịp sống nơi đô thị, vì thế làm việc gì cũng khiến người khác có cảm giác cậu lơ đễnh, không tập trung, nói gì tới chuyện so sánh với những người thông minh, lanh lợi khác ở bộ phận bán hàng.
Lương của bộ phận bán hàng rất thấp, phần lớn thu nhập đều dựa vào việc trích phần trăm doanh thu, mà thành tích bán hàng của cậu hàng tháng luôn bét bảng, đối tượng luôn luôn bị mắng trong các buổi họp tổng kết đương nhiên không thể có thu nhập tốt được.
Áp lực cuộc sống ở Thượng Hải vượt quá sức tưởng tượng của người bình thường, mặc dù Hà Vĩ Văn luôn thuê chung nhà với người khác nhưng hàng tháng chỉ riêng tiền phòng đã là hơn một nghìn tệ, chiếm một phần ba thu nhập của cậu. Hơn nữa tiền ăn uống, đi lại và tiền tiêu bên ngoài khiến tháng nào cậu cũng phải giật gấu vá vai.
Lần đầu tiên gặp Tri Vy Hà Vĩ Văn đang không biết xoay xở thế nào ở phòng tài vụ.
Mấy hôm trước cậu đi công tác và mang về một tập hóa đơn thanh toán, nhưng một tờ hóa đơn trong đó viết sai tên công ty.
Quản lý phòng tài vụ là một người đàn ông Thượng Hải gầy như cây sào, ngoài năm mươi tuổi, trước đây đã từng làm ở cục thuế vụ, có chút quan hệ nên mới được người khác yêu cầu cho vào làm ở vị trí này. Những người làm nhà nước thường thích thể hiện cho người khác thấy địa vị của mình, nhân viên tài vụ cầm tờ hóa đơn đưa cho ông ta xem, ông ta ngồi trên ghế dùng hai ngón tay kẹp lấy tờ hóa đơn rồi liếc một cái, khịt mũi rồi phun ra hai chữ:
“Không được”.
Mặt Hà Vĩ Văn vô cùng kinh ngạc, đây là hóa đơn cậu ăn cơm với khách hàng ở ngoại tỉnh, người ta chọn quán ăn, gọi đồ ăn, ăn một bữa cơm hết đứt hơn hai nghìn tệ của cậu, nếu không được thanh toán thì tháng ngày tiếp theo cậu biết sống thế nào đây.
Mặt cậu đỏ phừng phừng, thử cầu xin mấy câu nhưng quản lý phòng tài vụ nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, sắc lẹm như dao: “Chúng tôi cũng chỉ giải quyết công việc theo quy định của công ty thôi, hay là cậu tìm tổng giám đốc ký tên đi”.
Cuối cùng Hà Vĩ Văn tuyệt vọng bước ra khỏi phòng tài vụ, lúc bước đi trên hành lang có cảm giác không nhấc nổi chân, sự buồn chán khiến cậu cảm thấy mình như bị buộc đá m