Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
hể nào đoán được trong lòng cô thực sự nghĩ gì.
Hai người cùng bước về phía ga tàu điện ngầm, người đi trên phố không nhiều, nhưng những hàng ăn hai bên đường vẫn tấp nập, nhộn nhịp. Đổng Tri Vy cố gắng giữ một khoảng cách lịch sự với Hà Vĩ Văn nhưng cậu vẫn thử đi sát bên cô, vai kề vai cô cùng sánh bước.
Đổng Tri Vy vẫn mặc đồ công sở, do làm việc cả ngày lại thêm vừa ăn cay xong nên gương mặt trắng trẻo của cô cũng bóng một lớp dầu mỏng, nhưng lại khiến cậu có cảm giác cô còn rực rỡ hơn ngày thường. Gió đêm nhẹ thổi, cô không đưa tay vén những sợi tóc đang rủ xuống vai, cậu dũng cảm sát lại gần hơn, cảm giác như chỉ một giây sau đó những sợi tóc đen nhánh của cô sẽ lướt qua gương mặt cậu.
Dần dần cậu cảm thấy cổ họng nóng bừng, lòng bàn tay cũng thế, mồ hôi đã túa ra, nhìn cánh tay cô bên cạnh mình bàn tay cậu động đậy chỉ muốn đưa ra nắm chặt lấy.
Con phố nhỏ quanh co, càng gần đại lộ càng yên tĩnh, đi thêm vài bước nữa ánh đèn của hàng quán hai bên đường cũng ít dần, đèn đường mờ tối, ngăn cách với bóng đêm bằng một lớp ánh sáng màu vàng đục. Ánh sáng mờ ảo khiến Hà Vĩ Văn có thêm dũng khí chưa bao giờ có, cậu bước vội lên trước, giang rộng hai cánh tay như muốn ngăn không cho Đổng Tri Vy đi.
“Tri Vy, tôi…”.
Hành động của cậu khiến cô giật mình đứng lại.
Cậu hốt hoảng đến mất cả tiếng, những lời muốn nói bây giờ tự nhiên quên hết, giọng run rẩy, lắp ba lắp bắp:
“Tôi, tôi muốn nói với cô, tôi…”.
Cảm giác phức tạp vừa phiền não vừa day dứt khiến Tri Vy lùi lại một bước, cô không có kinh nghiệm từ chối người khác, cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ gặp tình huống như thế này.
Sự bắt đầu của cô với Ôn Bạch Lương rất tự nhiên, thậm chí anh ta còn không hề nói rõ muốn hẹn hò với cô, chỉ là trong căn phòng nhỏ hẹp ấy đột nhiên hôn cô, còn cô lúc đó còn tưởng rằng, một nụ hôn chính là những lời hứa hẹn không kịp nói hoặc không nói ra thành lời.
Đúng là tuổi trẻ thiếu hiểu biết.
Đổng Tri Vy lùi về phía ánh sáng đèn đường, hai luồng ánh sáng chói mắt vụt sáng lên sau lưng cô, có xe tới, có thể là do tắc đường, họ còn nháy đèn về phía hai người vài lần. Tri Vy đột ngột quay đầu lại, ánh sáng mạnh khiến cô đưa tay lên che mắt, sau đó cô nghe thấy tiếng đóng mở cửa xe, người mở cửa bước xuống, tiếng nói vang lên trong bóng đêm.
“Thư ký Đổng”.
Cô giật mình, không thể tưởng tượng được Viên Cảnh Thụy lại xuất hiện ở nơi này, cô quay lại nhìn Hà Vĩ Văn, chỉ thấy gương cậu đơ dại, ánh đèn sáng choang phản chiếu gương mặt sững sờ, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế giang rộng, hoàn toàn không có phản ứng gì.
“Cần giúp gì không?”. Viên Cảnh Thụy lên tiếng rồi bước lại gần cô.
Trong chốc lát Đổng Tri Vy như hiểu ra, có thể Viên Cảnh Thụy hiểu nhầm cảnh tượng anh nhìn thấy ban nãy, cô nhanh trí lên tiếng giải thích với anh, dẹp tan sự hiểu lầm.
“Tổng giám đốc Viên, đây là Hà Vĩ Văn ở bộ phận bán hàng, ban nãy chúng tôi đi ăn cơm cùng mấy đồng nghiệp nữa, anh ấy đang định đưa tôi ra bến tàu điện ngầm”.
Dưới ánh sáng lúc mờ lúc tỏ Viên Cảnh Thụy ngẩng đầu nhìn Hà Vĩ Văn một cái rồi gật đầu với cậu, lúc đưa mắt nhìn Tri Vy đôi mắt anh khẽ nheo lại sau đó anh lên tiếng:
“Hay là để tôi đưa cô về, sẽ nhanh hơn một chút”.
Chú thích:
(4) Châu Bát Bì: là một địa chủ ác bá dười ngòi bút của nhà văn nổi tiếng Cao Ngọc Bảo. Là một nhân vật phản diện điển hình, tên thật là Châu Xuân Phú (ND).
Hạt Ô Liu
Người phụ nữ bình thường đến mấy cũng có điểm khiến người khác rung động, chỉ là Đổng Tri Vy quá giống một hạt ô liu, luôn che giấu vị ngọt ngào dưới lớp vỏ cứng rắn, nếu không cắn vỡ nó thì chẳng ai cảm nhận được.
Viên Cảnh Thụy
1
Lúc xe khỏi động, hai người không nói gì.
Viên Cảnh Thụy kéo dài từ “ừ” rồi tiếp lời: “Công ty vô tình vô lý đến thế sao?”.
Đổng Tri Vy nín nhịn không nói lời nào.
Thành Phương cũng giống như những công ty lớn khác, không cổ vũ quan hệ yêu đương giữa các nhân viên, nhưng cũng không viết rõ trong điều lệ công ty, coi như một quy định bất thành văn. Mặc dù sau lưng cũng có người than trách nói bản thân sếp không phải cũng có quan hệ với sếp cũ nên mới có ngày hôm nay sao, nhưng trên thực tế công ty dưới sự quản lý của Viên Cảnh Thụy thì luật bất thành văn hoặc thành văn đều được chấp hành rất nghiêm chỉnh.
“Cảm ơn tổng giám đốc Viên, có điều tôi thực sự không cần”.
Giọng nói của cô đã trở lại trạng thái bình thường, nhưng chỉ có cô mới biết gương mặt mình đã ửng đỏ, khiến cô không thể không nép mình trong bóng tối.
Ngay cả bản thân cô cũng không hiểu tại sao trong tình huống ngại ngùng lúc trước mình không quá luống cuống nhưng chỉ hai câu nói bình thường của Viên Cảnh Thụy lại khiến cô đỏ mặt.
Có lẽ bởi vì đối với Viên Cảnh Thụy cô luôn có một nỗi sợ hãi âm thầm, quá khứ phức tạp và cấm kỵ, sự mâu thuẫn giữa nội tâm và vẻ bề ngoài của anh, anh là mẫu đàn ông cười mà tức giận, chau mày mà vui vẻ, chưa bao giờ để người khác đoán được con người thậ