Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
à ném xuống đáy sông. Đằng sau có tiếng bước chân vang lên, quay lại nhìn cậu thấy Đổng Tri Vy trong bộ đồ màu xám đang bước tới. Lúc trước cô cũng ở trong phòng tài vụ nên nắm rõ mọi việc, thấy cậu quay đầu lại cô liền gật đầu.
Cậu lên tiếng: “Cô nhìn thấy hết rồi đúng không? Là tôi ngu quá, ngay cả tên công ty cũng viết sai, nhưng Châu Bát Bì(4), ông ta…”.
Trưởng phòng tài vụ họ Châu, vì làm khó quá nhiều người nên sau lưng mọi người đều gọi ông ta là Châu Bát Bì.
Đổng Tri Vy đặt ngón tay lên miệng rồi khẽ “suỵt” một tiếng, sau đó chìa tay ra: “Có thể cho tôi xem tờ hóa đơn đó không?”.
Cậu liền đưa cho cô xem.
Bàn tay cô nhỏ nhắn, cũng không để móng tay dài, năm đầu ngón tay đều được cắt gọn gàng, sạch sẽ, lòng bàn tay trắng muốt, nhìn cũng có cảm giác rất mềm mại. Cậu định nói gì đó nhưng thấy cô cúi đầu chăm chú nhìn tờ hóa đơn, mái tóc mai che khuất một bên vầng trán trắng trẻo, bỗng nhiên cậu quên hết những gì định nói mà chỉ biết đứng đó chờ đợi.
“Đúng là sai rồi, có điều anh có bằng chứng gì khác không? Chứng minh anh và khách hàng cùng ăn bữa cơm này”.
Cậu nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Có, tôi có email mà khách hàng gửi cho, hẹn tôi thời gian gặp gỡ ở nhà hàng đó”.
“Vậy là được rồi, tôi là Đổng Tri Vy, là thư ký của sếp Viên. Anh in email đó ra cho tôi, tôi xem xem có thể nhờ sếp Viên ký tên được không”.
Lúc này cậu mới nhớ ra cô chính là thư ký mới của Viên Cảnh Thụy mà mọi người đồn đại bấy lâu nay.
“Cảm ơn, cảm ơn cô, tôi, tôi là Hà Vĩ Văn”. Mặt cậu lại đỏ bừng, câu nói còn lắp ba lắp bắp.
Đổng Tri Vy mỉm cười: “Không cần cảm ơn, anh có bằng chứng là được rồi, tôi biết anh là ai, anh là đồng hương của Mai Lệ, cô ấy có nhắc tới anh rồi”.
Thật trùng hợp là Mai Lệ và Hà Vĩ Văn cùng tới từ một nơi. Lúc ăn cơm cùng Tri Vy Mai Lệ có nhắc tới vị đồng hương này với giọng đầy thương cảm. Nói cuộc sống của cậu không dễ dàng gì, vì thế Tri Vy đã nhớ cái tên này trước khi gặp cậu ở phòng tài vụ.
Sau đó tờ hóa đơn được giải quyết, theo như Hà Vĩ Văn nói thì lúc trưởng phòng tài vụ nhìn thấy chữ ký của Viên Cảnh Thụy trên tờ hóa đơn ấy vẻ mặt ông ta khiến cậu muốn cười to mấy tiếng. Sau đó cậu và Tri Vy quen nhau, còn lấy cớ cảm ơn cô giúp đỡ mời cô ăn cơm nữa.
Hơn nửa năm qua, chỉ cần các buổi tụ họp có mặt Đổng Tri Vy là Hà Vĩ Văn cũng tham gia, ai cũng biết cậu có tình cảm với cô, chỉ có cô từ trước tới giờ luôn coi cậu như một người bạn bình thường.
Cả nhóm vui vẻ tới một quán ăn Tứ Xuyên mới mở ngay dưới chân cầu Nam Phố, đoạn đường này khá đẹp, hai bên đường là khu căn hộ cao cấp mọc san sát nhau, chỉ là không thể đi tiếp vào trong được nữa. Những căn hộ cũ ở khu phía nam thành phố được xây men theo con phố nhỏ sau lưng những tòa nhà cao tầng, những nóc nhà cao thấp đan xen nhau dày đặc. Mặc dù trời đã vào đông nhưng trong màn đêm vẫn có rất nhiều người đứng ở bên ngoài, còn có những quán ăn đêm bên vỉa hè. Trên chiếc xe nhỏ đen đúa là những chảo dầu mỡ đang sôi sùng sục, khói bay nghi ngút, mùi cơm rang mì xào xộc thẳng vào mũi, tất cả như đang ở một thế giới khác.
Bởi vì mọi người đều đến đây lần đầu tiên nên không thuộc đường thuộc lối, Mai Lệ cầm phiếu ưu đãi đi tìm quán ăn Tứ Xuyên, cả nhóm đi theo sau. Đường đi nhiều ổ gà. Vương Băng ở phòng bất động sản làu bàu than thở: “Rốt cuộc ở đâu thế, tìm được không vậy?”. Vừa nói xong thì cô giẫm phải một đống dầu mỡ và trượt một cái, gần như chạm cả mông xuống đất, cô thét lên kinh hãi.
Đổng Tri Vy đẩy Hà Vĩ Văn đang đi cạnh mình và nói: “Băng Băng đi giày cao gót nên đi lại không tiện, anh để ý cô ấy một tí”.
Có năm người cùng ra ngoài ăn cơm, chỉ có hai người là đàn ông, trong đó một người là bạn trai Mai Lệ, Vương Băng đi giày cao gần mười phân, đi trên đoạn đường thế này thực sự quá nguy hiểm.
Hà Vĩ Văn ấp úng, Vương Băng đứng bên liền nói: “Hà Vĩ Văn, nếu tôi mà ngã thật thì cậu phải cõng tôi vào bệnh viện đấy. Còn nữa, cậu không nỡ xa Tri Vy sao? Rời xa một bước cũng không được sao?”.
Tri Vy nghe vậy liền sững người, cô quay lại nhìn Hà Vĩ Văn một cái, gương mặt cậu đã đỏ bừng, miệng không biết đang lẩm nhẩm điều gì, cậu đi về phía Vương Băng và nói: “Cô đừng nói linh tinh, để tôi dìu cô đi”.
Hai người còn lại nhìn thấy cảnh này liền bật cười, nhìn tới mức Tri Vy đỏ bừng mặt. Cũng may Mai Lệ đột nhiên reo lên vui sướng: “Mau nhìn kìa, tớ nhìn thấy biển rồi, ở bên đó đó”. Nói xong liền chạy về hướng ấy, những người còn lại cũng vội đi theo, chuyện ban nãy mới tạm qua đi.
Quán ăn Tứ Xuyên mới mở làm ăn quả nhiên rất tốt, vừa bước vào cửa đã ngập tràn tiếng người cười nói, bàn nào cũng ngồi kín, cũng có thể do giá ưu đãi nên mới bảy, tám giờ tối đã phải đợi bàn. Cả nhóm người vừa xuống tàu điện ngầm xong lại đi bộ đoạn đường dài, sớm đã đói meo. Khó khăn lắm mới có bàn, cả nhóm chỉ tiếc không thể gọi hết thực đơn một lượt, đúng lúc mọi người đang nói chuyện rôm rả thì Vương Băng đưa thực đơn nhanh quá khiến cốc trà của Đổng Tri Vy đổ đầy ra bàn. Cốc trà vừa rót xong nên còn nóng, Tri Vy